Căn phòng trọ ẩm thấp, mùi thuốc sau sinh còn phảng phất. Hương ôm con đỏ hỏn trong lòng, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và đói khát. Hũ gạo đã cạn, thằng Thành – con trai đầu 5 tuổi – suốt mấy ngày nay chỉ ăn cháo loãng với muối. Cô tuyệt vọng nhìn vào chiếc tủ gỗ trống rỗng, nơi từng có 300 triệu tiền tiết kiệm và 50 triệu tiền thai sản.
Tất cả… đã bị Tuấn chồng cô lấy sạch.
Lúc ấy, điện thoại réo lên, là Tuấn gọi, Hương trút hết bực tức qua điện thoại:
- Sao anh lại lấy sổ tiết kiệm và tiền thai sản của tôi. Anh mang về trả cho tôi ngay…
– Tôi đã rút hết tiền tiết kiệm rồi. Cả đời vợ chồng mình ở trọ cũng được, nhưng nhà dưới quê phải xây mới! Tôi không để anh em mình mất mặt với làng xóm.
Hương nghẹn ngào, run rẩy nói trong nước mắt:
– Anh có nghĩ đến tôi và con không? Nhà hết gạo rồi, con anh mấy ngày nay phải ăn cháo loãng. Tôi vừa sinh, không làm được gì… Anh lấy hết, tôi biết nuôi các con thế nào?
– Đàn bà thì biết gì! Mẹ con cô tự lo lấy thân đi. – Tuấn gằn giọng rồi tắt máy.
Một tuần sau, công trình dưới quê đã dựng khung nhà. Tiền nong Tuấn giao hết cho anh trai dùng để lo liệu căn nhà này cho bố mẹ. Tết năm nay về không còn kẻ nào dám chọc mồm vào chê anh em anh không xây nổi căn nhà cho bố mẹ nữa nhá.
Tuấn phấn khởi trở lại thành phố, trong đầu đã tưởng tượng cảnh oai vệ khoe với vợ: “Chuyến này, ai cũng phải nể anh em tôi.”
Điện thoại rung. Tin nhắn từ vợ. Tuấn cười nhạt, thầm nghĩ: “Lại than nữa chứ gì…”. Nhưng vừa mở ra, anh giật mình, tim đập loạn xạ.
“Anh Tuấn, thằng Thành đang cấp cứu nguy kịch trong bệnh viện. Nó đi nhặt ve chai kiếm tiền mua gạo… rồi bị tai nạn. Anh đến ngay, nếu không… có thể sẽ không kịp nhìn con lần cuối.”
Tuấn chết lặng. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống sàn xe kêu cạch. Mồ hôi lạnh túa ra khắp trán. Tai anh ù đi, nhưng một tin nhắn khác lại hiện lên:
“Anh xây nhà cho bố mẹ anh, còn con anh thì đói đến mức phải đi mót rác kiếm cơm. Anh tự hỏi mình còn xứng đáng làm cha không?”
Tuấn lao vào bệnh viện, thở dốc, tim như muốn vỡ tung. Cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo đóng chặt. Hương ngồi bệt ngoài hành lang, ôm đứa con đỏ hỏn trong tay, mắt đỏ hoe. Vừa thấy Tuấn, cô bật dậy, giọng run rẩy nhưng đầy căm phẫn:
– Anh nhìn đi! Đây là cái giá cho sự ích kỷ của anh! Con anh… thằng Thành… nó phải đi nhặt ve chai để mua gạo vì nhà không còn gì ăn. Nó đáng ra phải được đi học, phải được chơi, chứ không phải nằm trong kia giành giật sự sống!
Tuấn quỳ sụp xuống, bàn tay run rẩy ôm lấy mặt…

