Vừa bước chân vào nhà con trai bà Hạnh đã giật bắn mình bởi tiếng khóc nức nở của người con dâu vừa sinh – vang khắp căn phòng chật hẹp. Cô ôm đứa bé mới hơn mười ngày, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe. Tin nhắn và hình ảnh chồng mình đang tay trong tay cùng ả bồ ở nhà nghỉ như nh//át d//ao xoáy vào tim.
– Con chịu hết nổi rồi mẹ ơi! – Hương con dâu bà gào lên – Anh ấy bỏ mặc con với con nhỏ, để con ở cữ một mình còn anh ta đi hú hí với ả đàn bà khác. Con sống sao nổi?
Bà Hạnh – mẹ chồng – đứng thẳng lưng, giọng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén:
- Ai gửi cho con những cái này?
- Anh ấy vào đúng cái nhà nghỉ bạn con nó quản lý ở đấy. Con đâu có ngờ anh ấy lại đổ đốn thế này. Trước con đã nghi nghi nhưng con không tin là anh ấy lại phản bội con thật, hú hí với ả thư kí ở công ty anh ấy. Con khổ quá mẹ ơi… Hu… hu… Con không thiết sống nữa mẹ ơi…Hu … Hu…
– Việc gì mà phải khóc? Mày khóc thì mất sữa, cháu tao đói ai lo? Để đấy, chuyện này để tao giải quyết. Giờ mày chỉ việc ngồi rung đùi chơi với con, ru con ngủ rồi chờ… kịch hay.
Hương sững người nhìn mẹ chồng. Lâu nay bà Hạnh nghiêm khắc, ít khi tỏ ra mềm mỏng, nhưng lúc này trong ánh mắt bà toát lên một sự quyết đoán đáng sợ. Cô chẳng biết làm gì lúc này đành nghe theo lời mẹ chồng.
Hôm sau, khi Hoàng chồng Hương hí hửng sánh vai cùng ả bồ bước ra khỏi nhà nghỉ, lập tức gặp ngay một cảnh tượng khiến hắn chết đứng: cả dãy hàng xóm, bạn bè, thậm chí đồng nghiệp của Hoàng đã đứng đông kín. Họ xì xào bàn tán, chỉ trỏ, điện thoại giơ lên lia lịa.
Ở giữa đám đông, bà Hạnh khoanh tay, giọng rắn rỏi:
– Hoàng! Mày dám bỏ vợ mới sinh, bỏ con nhỏ ở nhà để đi với cái loại này à? Từ hôm nay, nếu mày còn bén mảng đến nhà tao, tao sẽ từ mặt. Còn cô kia…
Bà Hạnh bất ngờ quay sang ả bồ, vỗ tay. Hai người đàn ông lực lưỡng bước tới – chính là anh họ và em trai của Lan. Họ ném ra một tập ảnh: nào là ảnh cô ả cặp kè với không chỉ một mình Hoàng, mà còn với vài gã đàn ông có vợ khác.
Bà Hạnh cười nhạt:
– Cô tưởng qua mắt được tôi à? Giờ thì cả phố, cả cơ quan nó biết cô là ai rồi. Từ nay đừng mong ngẩng mặt ra đường!
Ả bồ mặt c//ắt không còn gi//ọt m//áu, lắp bắp rồi vùng bỏ chạy giữa tiếng chửi bới của mọi người.
Hoàng sững sờ, mặt mũi nóng ran, cảm giác nhục nhã bao trùm. Hắn chưa kịp phản ứng thì bà Hạnh chỉ thẳng mặt:
– Mày không xứng đáng làm chồng, cũng chẳng xứng làm cha. Nhưng nhớ cho kỹ: nếu còn yêu vợ con thì về quỳ xuống mà xin, còn không thì biến!
Đêm đó, Hoàng lủi thủi về nhà, quỳ sụp dưới chân Hương, rối rít xin tha thứ.
– Anh sai rồi, Hương ơi… Anh mù quáng quá… Xin em cho anh cơ hội, anh thề sẽ làm lại từ đầu, chăm sóc mẹ con em.
Hương nhìn chồng, đôi mắt ngấn lệ nhưng trái tim lạnh giá. Cô quay sang nhìn mẹ chồng. Bà Hạnh chậm rãi gật đầu:
– Quyết định là ở con. Nhưng nhớ, phụ nữ không bao giờ được phép yếu đuối. Đàn ông mà không biết trân trọng vợ con thì chỉ đáng vứt bỏ.

