Coi vợ như “g/á//i g//ọi” tr::ả 3 triệu mỗi đê::m, chồng ch///ết lặng khi nhìn thấy tấ/m ả/nh th/ờ và tờ giấy x/ét nghi/ệm trên bàn
Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm ngưng bặt. Vương bước ra, quấn hông bằng chiếc khăn tắm trắng toát, hơi nước còn vương trên lồng ngực săn chắc. Tôi nằm trên giường, kéo tấm chăn mỏng che ngang ngực, hơi thở vẫn chưa kịp ổn định sau những cuồng nhiệt vừa dứt.
Vương tiến lại gần, không ôm tôi, cũng không hôn lên trán tôi như những ngày đầu mới cưới. Anh với tay lấy ví trên bàn trang điểm, rút ra sáu tờ 500 ngàn xanh ngắt, thẳng thớm. Anh thả nhẹ xấp tiền xuống gối, ngay cạnh mặt tôi: “Cầm lấy, mai thích mua váy hay đi spa gì thì đi,” Vương nói, giọng ráo hoảnh, rồi quay lưng mặc quần áo.
Lại là 3 triệu. Đêm nào cũng vậy, suốt hai tháng nay. Cảm giác nhục nhã len lỏi vào từng thớ thịt tôi. Chúng tôi là vợ chồng, đâu phải khách làng chơi và gái bán hoa? Tôi nắm chặt mép chăn, cố nén sự khó chịu: “Anh Vương, em đã nói là em không cần. Anh làm thế em cảm thấy…”
“Cảm thấy sao?” Vương quay phắt lại, nụ cười nửa miệng sắc lẹm. “Tiền chồng cho không lấy, hay em chê ít? Ra ngoài ‘bóc bánh trả tiền’ người ta cũng chỉ đưa thế thôi.”
Câu nói như tát nước lạnh vào mặt. Nhưng nhìn ánh mắt thâm sâu khó lường của anh, tôi lại im bặt. Vương ra ngoài phòng khách châm thuốc, để lại tôi với xấp tiền lạnh lẽo và sự hoang mang tột độ.
Mọi chuyện vỡ lở vào chiều thứ Bảy. Vương đi đá bóng, để quên máy tính bảng trên sofa. Màn hình sáng lên tin nhắn dồn dập từ nhóm chat “Anh em chí cốt”. Tò mò, tôi cầm lên và rồi chết sững.
Dòng tin nhắn của Vương hiện ra rõ mồn một: “Tao muốn sỉ nhục cô ta. Tao thương cô ta, chiều chuộng như bà hoàng mà cô ta dám lén phén sau lưng tao với thằng người yêu cũ bệnh hoạn đó. 2 năm không chửa đẻ, chắc nó giữ mình để chờ quay lại với thằng kia. Tao trả 3 triệu mỗi đêm là để nhắc cho nó nhớ: Với tao bây giờ, nó chỉ là con đàn bà làm nhiệm vụ trên giường, không hơn không kém.”
Tai tôi ù đi. Đất dưới chân như sụp đổ. Hóa ra, sự hào phóng quái gở đó là một đòn trả thù tâm lý tàn độc.
Ký ức ngày hôm đó ùa về. Đúng là tôi đã gặp Tùng – người yêu cũ. Nhưng không phải “lén phén”. Hôm đó trời mưa tầm tã, tôi thấy Tùng ngã gục bên vệ đường khi đang cố bắt taxi. Gương mặt anh hốc hác, da bọc xương, hơi thở yếu ớt. Lương tâm không cho phép tôi bỏ mặc. Tôi dìu anh lên xe, đưa về nhà trọ, pha cho anh cốc nước ấm rồi gọi người nhà anh đến. Chỉ có vậy. 15 phút ngắn ngủi của lòng trắc ẩn, giờ đây biến thành bản án ngoại tình trong mắt chồng tôi.
Cạch. Tiếng cửa mở. Vương đã về. Anh nhìn thấy tôi cầm máy tính bảng, mặt tái mét. Thay vì hoảng hốt, anh lại tỏ ra bình thản, thậm chí có chút hả hê.
“Đọc hết rồi à? Tốt. Đỡ phải đóng kịch.” Vương ném túi đồ thể thao xuống sàn, ngồi phịch xuống ghế, nhìn tôi đầy thách thức. “Sao? Cô còn gì để chối không? Cô nâng niu thằng đó, còn với tôi thì cô nằm đơ ra như khúc gỗ. Tôi trả tiền là sòng phẳng quá còn gì.”
Nước mắt tôi trào ra, không phải vì sợ, mà vì uất ức. “Anh theo dõi tôi?”. “Tôi không ngu,” Vương gằn giọng. “Tôi thấy cô dìu nó. Cô nhìn nó bằng ánh mắt gì? Thương xót? Đau đớn? Cô chưa bao giờ nhìn tôi như thế!”
Tôi nhìn người chồng mình từng tin tưởng, giờ đây bị cơn ghen tuông biến thành một kẻ xa lạ, độc địa. Tôi lau nước mắt, đứng thẳng dậy. Sự yếu đuối bay biến, nhường chỗ cho sự thật tàn khốc cần được phơi bày. Tôi đi vào phòng ngủ, mở ngăn kéo tủ cá nhân – nơi Vương không bao giờ đụng đến. Tôi lấy ra một phong bì màu trắng, viền đen.
Tôi quay ra, đặt phong bì lên bàn, ngay cạnh chiếc máy tính bảng. “Anh nghĩ tôi ngoại tình? Anh nghĩ tôi vì còn thương nhớ người cũ mà không chịu sinh con cho anh?” Tôi cười, nụ cười chua chát. “Vương ạ, anh giàu có, nhưng lòng dạ anh hẹp hòi đến mức tôi thấy thương hại.”
“Cô nói cái gì?” Vương cau mày, liếc nhìn chiếc phong bì. “Mở ra đi.” – Tôi nói. Vương nghi ngờ cầm chiếc phong bì lên. Bên trong là một tờ giấy báo tử và một lá thư tay nét chữ run rẩy.
“Tùng mất rồi,” giọng tôi nghẹn lại nhưng rành rọt. “Mất đúng một tuần sau cái ngày tôi gặp anh ấy. Cái ngày anh nhìn thấy, là ngày anh ấy trốn viện về nhà để được chết trong căn phòng kỷ niệm của mẹ anh ấy. Anh ấy bị ung thư xương giai đoạn cuối.”. Tay Vương run lên. Tờ giấy báo tử rơi xuống sàn.
“Hôm đó, tôi đưa anh ấy về. Anh ấy chỉ nói với tôi đúng một câu: ‘Em phải sống hạnh phúc nhé, đừng như anh’. Tôi không nói với anh vì Tùng nhờ tôi giấu kín, anh ấy không muốn ai thương hại mình phút cuối. Còn chuyện con cái…”
Tôi rút thêm một tờ giấy xét nghiệm từ trong túi xách, ném thẳng vào người Vương: “Đây là kết quả khám sức khỏe sinh sản tôi đi làm một mình tháng trước. Tôi hoàn toàn bình thường. Bác sĩ nói vấn đề nằm ở anh. Tinh trùng của anh loãng và yếu. Tôi giấu kết quả, tôi mua thuốc bổ cho anh uống, tôi tẩm bổ cho anh, tôi không dám nói vì sợ anh tự ái, sợ anh tổn thương lòng tự trọng của đàn ông. Tôi nhẫn nhịn chờ đợi con cái, còn anh…”
Tôi chỉ tay vào xấp tiền 3 triệu vẫn nằm trên bàn: “Anh dùng tiền để sỉ nhục vợ mình. Anh biến sự hy sinh và bao dung của tôi thành sự dơ bẩn trong suy nghĩ bệnh hoạn của anh.”. Vương chết lặng. Khuôn mặt anh chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch. Anh nhìn tờ xét nghiệm, rồi nhìn tờ báo tử, rồi nhìn tôi. Sự ngạo mạn vỡ vụn, thay vào đó là sự kinh hoàng và hối hận tột độ.
“Vợ ơi… anh… anh…” Vương lắp bắp, định lao đến ôm tôi. Tôi lùi lại, giơ tay ngăn cản. Tôi gom hết tất cả những xấp tiền 3 triệu tôi đã cất trong ngăn kéo suốt 2 tháng qua – tổng cộng gần 200 triệu. Tôi đặt chúng ngay ngắn trước mặt anh. “Số tiền này, tôi trả lại anh. Coi như tiền tôi mua lại sự tự do và tôn nghiêm của mình.”
“Vợ… anh… anh không biết…” Giọng Vương lạc đi, sự ngạo mạn tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ. “Anh không biết? Không! Là do anh không tin. Anh chưa từng hỏi tôi một câu, anh tự kết án rồi tự thi hành án lên cảm xúc của tôi. Anh dùng tiền để biến vợ mình thành một món hàng rẻ rúng.”
Tôi kéo vali ra cửa….
“Em đi đâu?” Vương lao tới, quỳ sụp xuống ôm chặt lấy chân tôi, nước mắt chảy dài. “Anh sai rồi! Anh khốn nạn quá! Em đánh anh đi, chửi anh đi, nhưng đừng bỏ anh. Anh thề anh sẽ sửa đổi!”. Tôi gỡ tay Vương ra, giọng bình thản nhưng kiên quyết:
“Tôi không ly hôn ngay, vì tôi còn trân trọng 2 năm nghĩa tình. Nhưng tôi không thể sống chung với một người coi thường mình lúc này. Tôi sẽ về nhà bố mẹ một thời gian. Đừng tìm tôi, cũng đừng đưa tiền. Hãy dùng thời gian đó để tự vấn xem anh cần một người vợ, hay cần một con búp bê để anh phát tiết sự sở hữu.”
Cánh cửa đóng sập lại.
Tôi bước đi, hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do. Đằng sau cánh cửa kia là người chồng đang gào khóc trong hối hận muộn màng. Bài học này, anh ta buộc phải học bằng cái giá của sự cô đơn, để hiểu rằng: Tôn trọng là thứ duy nhất giữ được hôn nhân, chứ không phải tiền.

