Tùng ném xấp tiền 500 nghìn lên mặt bàn kính, tiếng giấy chạm vào kính nghe khô khốc: “Đây 3 triệu tiền sinh hoạt phí tháng này. Liệu mà chi tiêu. Dạo này công ty khó khăn, đừng có hở tí là kêu thiếu.”
Hạnh cầm lấy xấp tiền, đôi mắt trũng sâu hiện lên nét ái ngại. Cô lí nhí: – “Anh à, tháng này giá thịt cá tăng, tiền điện cũng lên vì nắng nóng. Con lại sắp hết sữa… 3 triệu thực sự…”
– “Thực sự cái gì?” Tùng ngắt lời, giọng gắt gỏng. “Cô nhìn mẹ tôi ở quê xem, bà cầm 2 triệu đi chợ cả tháng vẫn đầy mâm cao cỗ đầy. Cô ở nhà nội trợ, không biết vun vén thì núi vàng cũng lở. Đừng có đòi hỏi!”
Hạnh im lặng. Cô nuốt tiếng thở dài vào trong, cất tiền vào chiếc ví sờn rách. Cô biết có giải thích thế nào thì với Tùng, cô vẫn chỉ là kẻ “ăn bám” không biết giá trị đồng tiền.
Ngày 28 của tháng. Căn bếp nhỏ nóng hầm hập như lò nung. Tùng trở về nhà sau một ngày dài vật lộn với doanh số và sếp tổng. Bụng đói cồn cào, anh chỉ mong có một bữa cơm tử tế để xoa dịu cái dạ dày đang biểu tình.
Bước vào bếp, đập vào mắt anh là mâm cơm đã dọn sẵn. Một đĩa đậu phụ luộc trắng ởn, một bát cà pháo thâm đen và tâm điểm là một bát canh rau muống… trong veo. Đúng nghĩa là “lõng bõng nước”, chỉ lèo tèo vài cọng rau già, nước canh nhạt thếch màu xanh lợt lạt, không có lấy một miếng thịt hay tôm nào để gọi là “ngọt nước”. Cơn giận tích tụ cả ngày như ngọn lửa gặp xăng, bùng lên dữ dội.
– “Cô cho tôi ăn cái thứ gì thế này?” Tùng gầm lên.
Hạnh đang dỗ con ngủ trong buồng, vội chạy ra, khuôn mặt tái mét: – “Anh về rồi ạ? Cuối tháng… em hết tiền rồi, anh chịu khó…”
– “Hết tiền? Hết tiền?” Tùng cười gằn, chỉ tay vào bát canh. “3 triệu tôi đưa cô làm gì? Cô tiêu hoang phá hại hay mang tiền về cho nhà ngoại? Tôi đi làm bục mặt nuôi cái nhà này để rồi về nhà cô cho tôi ăn nước rửa bát thế này hả?”
– “Anh đừng nói thế, oan cho em…” Hạnh rơm rớm nước mắt.
– “Oan ức cái gì! Đồ vô dụng!”
Xoảng! Tiếng bát đĩa vỡ tan tành xé toạc không gian yên tĩnh của khu tập thể. Tùng vung tay hất tung mâm cơm xuống sàn nhà. Bát canh “lõng bõng” đổ lênh láng, nước bắn tung tóe lên ống quần anh và cả đôi chân trần của Hạnh. Những miếng đậu trắng nát bấy nằm chỏng chơ giữa vũng nước canh, trông thảm hại như chính cuộc hôn nhân này.
Hạnh đứng chết lặng. Nước canh nóng hổi bắn vào chân khiến cô rát bỏng, nhưng cô không kêu lên tiếng nào. Cô cúi xuống, lẳng lặng nhặt từng mảnh sành vỡ, nước mắt lã chã rơi xuống hòa cùng nước canh dưới sàn.
Tùng hừ lạnh, bỏ mặc vợ dọn dẹp, vùng vằng đá cửa bỏ ra quán bia đầu ngõ. Anh cần giải tỏa. Anh cần một nơi người ta tôn trọng anh, chứ không phải cái nhà tù túng với bát canh đại dương này.
Đêm muộn, Tùng khật khưỡng trở về, hơi men khiến đầu óc anh chếnh choáng nhưng cơn giận đã nguôi ngoai phần nào. Căn nhà tối om. Vợ con đã ngủ. Anh ta cũng lên giường ngủ.
Sáng hôm sau, Tùng tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Anh nhớ lại chuyện tối qua, nỗi ân hận trào lên. Thấy Hạnh đang ngồi ở mép giường gấp quần áo, Tùng rụt rè đưa tay định nắm lấy tay vợ:
– “Hạnh à, chuyện hôm qua… anh…”
Hạnh rụt tay lại, ánh mắt cô nhìn anh không còn sự nhẫn nhịn cam chịu như mọi ngày, mà thay vào đó là sự bình thản đến lạnh lùng. Cô đứng dậy, mở ví, rút ra ba tờ tiền mệnh giá thấp và vài đồng tiền lẻ, đặt mạnh xuống bàn trang điểm.
– “Tổng cộng là 750 nghìn,” Hạnh nói, giọng rành rọt. “Anh luôn mồm bảo 3 triệu là núi vàng, là em không biết vun vén. Được thôi. Từ hôm nay em sẽ bãi công. 3 triệu chia cho 4 tuần, vị chi mỗi tuần là 750 nghìn. Anh hãy cầm lấy số tiền này và lo cơm nước, chợ búa cho cả nhà trong một tuần tới. Nếu đến ngày cuối cùng anh vẫn làm được mâm cao cỗ đầy, em xin nhận em vô dụng và sẽ không bao giờ than vãn nửa lời.”
Tùng sững người. Lòng tự ái của thằng đàn ông bị chạm nọc. Anh nghĩ thầm: “750 nghìn cho 7 ngày, tính ra mỗi ngày hơn 100 nghìn, khéo co kéo thì khó gì?”. Anh gật đầu cái rụp, vơ lấy tiền nhét túi:
– “Được! Cô chống mắt lên mà xem tôi làm. Để cô biết thế nào là đàn ông biết tính toán.”
Ngày thứ nhất: Tùng tự tin ra chợ. Anh mua nửa cân thịt ba chỉ ngon lành, thêm mớ rau cải, lại hứng chí mua thêm mấy lon bia và ít hoa quả tráng miệng cho con. Bữa tối hôm ấy có thịt rang cháy cạnh, canh cải, không khí vui vẻ hẳn. Tùng liếc nhìn vợ đắc ý. Hạnh chỉ lẳng lặng ăn, không nói một lời. Tối đó, Tùng kiểm lại tiền: Bay mất 250 nghìn. Anh tặc lưỡi: “Mai ăn tiết kiệm lại chút là được.”
Ngày thứ ba: Hũ gạo hết sạch. Tùng méo mặt phải xách tiền đi đong gạo. Loại gạo ngon cả nhà hay ăn đã tăng giá, anh đành mua loại thường, mất đứt 180 nghìn cho 10kg. Tiền trong túi vơi đi trông thấy. Bữa tối hôm đó chỉ còn đậu phụ sốt cà chua và lạc rang. Con trai bi bô hỏi: “Bố ơi nay không có thịt ạ?”. Tùng gượng cười, lùa vội bát cơm khô khốc.
Ngày thứ năm: Con trai bị táo bón, kêu đau bụng ầm ĩ. Tùng cuống cuồng chạy ra hiệu thuốc mua men vi sinh và thuốc thụt. Cầm tờ hóa đơn 120 nghìn, tay anh run run. Trong túi anh lúc này chỉ còn đúng 80 nghìn cho 2 ngày cuối cùng.
Ngày thứ bảy: Ngày phán quyết.
Tùng đứng giữa chợ chiều, mồ hôi vã ra như tắm dù trời đã sang thu. Trong tay anh chỉ còn vỏn vẹn 15 nghìn đồng – đúng bằng số tiền Hạnh còn lại hôm cô nấu bát canh “nước lã”.
Anh đi đi lại lại trước hàng thịt, bà bán thịt quen vồn vã mời chào, nhưng anh không dám ngẩng lên nhìn. 15 nghìn thì mua được cái gì? Mua được mấy lạng thịt? Hay mua được một bộ xương gà?
Cuối cùng, Tùng cúi gằm mặt, bước đến hàng rau. Anh mua một mớ rau muống già và 2 quả trứng vịt.
Bữa tối cuối cùng của thử thách được dọn ra. Giữa mâm cơm là đĩa rau muống luộc thâm sì và bát nước canh vắt chanh trong veo. Bên cạnh là bát nước mắm dầm 2 quả trứng luộc mỏng tang.
Cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến đau lòng. Nó y hệt mâm cơm mà anh đã hất đổ 7 ngày trước. Chỉ khác là, hôm nay chính anh là người nấu nó, với tất cả sự bất lực và bế tắc tột cùng.
Hạnh ngồi xuống mâm, nhìn bát canh, rồi nhìn Tùng. Không khí im lặng đến nghẹt thở.
Tùng không dám cầm đũa. Cổ họng anh nghẹn đắng. Sự tự tin, sĩ diện hão của anh đã tan biến sạch sẽ trước thực tế cơm áo gạo tiền nghiệt ngã. Anh hiểu được cái cảm giác “muối mặt” khi đi chợ mà không dám hỏi giá, hiểu được sự đau lòng khi con hỏi đồ ăn ngon mà mình không đáp ứng được.
Anh đẩy bát trứng về phía con, rồi gục đầu xuống bàn, giọng khản đặc:
– “Anh thua rồi… Hạnh ơi, anh thua rồi.”
Hạnh lúc này mới thở dài, đặt bát cơm xuống. Cô không hả hê chiến thắng, bởi cô biết chiến thắng này quá chua chát. Cô nói, giọng trầm buồn nhưng kiên quyết:
– “Anh thấy đấy, 15 nghìn của anh hay của em thì cũng chỉ mua được rau muống thôi. Cái bát canh anh hất đi hôm nọ, không phải là nước lã, mà là mồ hôi, là sự chắt chiu nhịn miệng của em để dành tiền mua thuốc cho con, mua giày cho anh. Em không cần anh phải kiếm tiền như nước, em chỉ cần anh hiểu: Đồng tiền trong thời buổi này nó mất giá nhanh lắm, và sự vất vả của người vợ không thể đo đếm bằng những tờ bạc lẻ anh quăng ra bàn đâu.”
Tùng ngẩng lên, nước mắt đàn ông lăn dài trên má. Anh rút trong ví ra tờ giấy cam kết anh từng viết trêu vợ lúc mới cưới: “Sẽ nuôi vợ béo mầm”. Anh xé nát nó, nắm chặt tay vợ:
– “Từ mai, anh sẽ không đưa tiền cho em nữa.”
Hạnh sững người.
– “Mà anh sẽ cùng em giữ tiền,” Tùng tiếp lời, ánh mắt kiên định. “Lương anh có bao nhiêu sẽ đưa em hết. Và mỗi cuối tuần, anh sẽ đi chợ cùng em. Anh xin lỗi vì đã để em một mình gánh vác cả cái gia đình này quá lâu với đôi vai gầy guộc ấy.”
Bữa cơm hôm đó tuy đạm bạc, nhưng Tùng ăn bát canh rau muống thấy mặn chát vị nước mắt và cả vị ngọt của sự trưởng thành. Anh biết, bài học 750 nghìn này anh sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời.

