Posted in

X:ót x::a mẹ già 75t để lại 10 triệu và bức thư tu::yệt mệ::nh trước khi ra khỏi nhà

Tôi mở cửa bước vào thấy nhà im phăng phắc. Mẹ thường dậy từ sớm, quét sân, tưới hoa rồi gọi con trai con dâu và 2 cháu dậy ăn sáng. Nhưng hôm đó… không có tiếng chổi, không có tiếng mẹ ho khe khẽ, cũng chẳng có bữa cháo nóng mẹ nấu.

Tôi chạy vào phòng bà. Giường trống. Mền gấp gọn. Ngay ngắn đến mức bất thường. Tôi càng hoảng khi thấy trên bàn là một phong bì màu vàng, trên đó viết bằng nét chữ run run: “Gửi Tuấn và Mai – con trai và con dâu yêu quý của mẹ.”

Tôi mở thư. Chữ mực tím nhòe ở vài chỗ như có nước mắt rơi xuống.
“Mẹ đau lắm. Bệnh của mẹ đã lan khắp cơ thể rồi.
Mỗi ngày mẹ sống là một ngày các con vất vả chăm sóc.
Mẹ không muốn làm gánh nặng nữa.
Mẹ đi để nhẹ cho mẹ, mà cũng nhẹ cho các con.
Trong tủ mẹ để 10 triệu, là chút cuối cùng mẹ để lại.
Mẹ chỉ mong hai con thương nhau, đừng vì tiền bạc hay lời người ngoài mà xa cách.
Mẹ cũng mong các cháu được khỏe mạnh, chăm ngoan, học hành đến nơi đến chốn.
Mẹ đi nhé…
Đừng tìm mẹ.
Nếu thương mẹ thì hãy sống tốt.
Mẹ của các con.”

Tôi rụng rời đến mức không đứng nổi. Vợ tôi chạy vào, vừa đọc, vừa la lên trong tiếng nấc: “Anh ơi! Mẹ đi t::ự t:::ử rồi! Mẹ đi rồi anh ơi!”

Cả hai chúng tôi lao vào tủ tìm chiếc hộp gỗ mẹ thường để tiền. Quả thật, bên trong chỉ còn đúng 10 triệu và một chiếc khăn tay cũ mẹ hay giữ. Tiền của mẹ… Là tất cả những gì bà dành dụm nửa đời còn lại bằng việc nhặt ve chai, nuôi gà, trồng rau bán cho hàng xóm. Tôi cầm bức thư – tay run lên vì sợ.

Chúng tôi chia nhau chạy đi tìm khắp làng: bến xe, chợ, khu trọ, nhà họ hàng… nhưng không ai thấy bà. Khi tôi chạy đến cầu M.T, trời vẫn còn mờ sương. Có vài người dân đứng túm tụm, bàn tán. Tôi chỉ nghe loáng thoáng:
“Hồi sáng có cụ già đi qua… đứng một lúc lâu lắm.”
“Nhìn cụ buồn lắm, chắc có chuyện.”

Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi lao về phía thành cầu, nhìn xuống dòng nước đen ngòm cuộn xoáy. “Mẹ ơi… đừng…”. Tôi gào đến khản cổ. Nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng gió rít và bầu trời xám chì.

Trong lúc tìm kiếm, một người đàn bà hàng xóm chạy đến hớt hải: “Tuấn ơi! Chiều qua tao thấy mẹ mày ngồi trước cửa khóc. Tao hỏi thì bà bảo đau nhức lắm, mà không dám nói tụi bây vì sợ phiền. Bà còn hỏi tao vay tạm 50 ngàn mua thuốc, mà tao đi vội nên bảo để mai… giờ nghĩ lại tao thấy tội quá…”

Tim tôi đau nhói như bị ai cào xé.
Mẹ ơi…
Mẹ đau đến thế mà không nói.
Mẹ vay có 50 ngàn cũng không ai cho…

Tôi cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu nhất thế gian.

Tối đó, bệnh viện gọi điện. Giọng bác sĩ đầy nặng nề: “Gia đình có phải thân nhân của bà Nguyễn Thị Tư không? Bà vừa được người dân đưa vào… chúng tôi đang cấp cứu.”. Tôi và vợ lao đến. Mẹ nằm trên giường cấp cứu, người tím tái, tóc ướt sũng, tay chân lạnh buốt.

Bác sĩ thở dài: “Bà bị suy tim do bệnh ung thư di căn giai đoạn cuối. Có lẽ bà đã chịu đau đớn rất lâu nhưng không nói ai biết.”

Tôi nghẹn lại: “Mẹ ơi… sao mẹ giấu tụi con?”. Mẹ hé mắt nhìn hai anh em, ánh nhìn yếu như đốm lửa sắp tắt: “Tụi con còn trẻ, hai đứa còn phải lo cho mấy đứa nhỏ… Mẹ sống thêm chỉ làm khổ tụi con thôi…”

Vợ tôi gục xuống giường, khóc nấc: “Không, mẹ ơi! Mẹ đừng đi… tụi con sai rồi… mẹ đừng bỏ tụi con! Hãy để tụi con được chăm sóc mẹ, chúng con chưa được báo hiếu mẹ mà”.

Mẹ mỉm cười nhẹ như mây tan: “Mẹ để lại 10 triệu… là mẹ còn thương… Nhớ lời mẹ dặn… phải thương nhau… đừng để mẹ lo dưới suối vàng…”

Sau đó mẹ chìm vào mê man. Vợ tôi cầu cứu bác sĩ: “Bác sĩ cứu mẹ em dù chỉ một ngày thôi cũng được… Gia đình em ngàn lần đội ơn bác sĩ…”. Cả ê kíp trực cố hết sức suốt đêm. May mắn làm sao sáng hôm sau mẹ tôi đã có thể mở mắt.

Bác sĩ khuyên gia đình đưa bà về những ngày cuối cùng này để bà có thể được ở bên vòng tay của gia đình con cháu. Chúng tôi quyết định đưa mẹ về. Mẹ sống ngày nào vợ chồng tôi phải tận hiếu ngày ấy. Mẹ chỉ có mình tôi, nhưng mẹ lại sắp rời xa tôi rồi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *