Ngày họp lớp kỷ niệm 10 năm ra trường, ai cũng ăn mặc tươm tất, xe cộ bóng loáng. Giữa đám bạn sang chảnh ấy, Minh xuất hiện với chiếc xe máy cũ kĩ, sơn bong tróc, pô kêu phành phạch. Anh mặc áo sơ mi đã bạc màu, đi đôi giày giản dị.
Lan – bạn gái anh lúc ấy – đã đỏ mặt x//ấu h//ổ. Suốt buổi, cô chẳng buồn nhìn anh. Đến khi về, cô buông lời lạ//nh lùng:
“Anh ngh//èo quá, em không chịu nổi nữa. Em không muốn cả đời đi cái xe cà tàng này, em muốn một tương lai khác.”

Lan sau đó nhanh chóng quen một người đàn ông giàu có, đi xe hơi, mua sắm hàng hiệu, du lịch xa hoa. Cô nghĩ mình đã lựa chọn đúng.
Nhưng cuộc đời không như mơ. Người chồng giàu có kia sau vài năm làm ăn th//ất b//ại, ph//á sản, n//ợ n//ần. Những bữa tiệc sang chảnh biến mất, tình cảm cũng phai nhạt. Cuộc hôn nhân t//an vỡ, để lại Lan với đôi bàn tay trắng và những vết thư//ơng lò//ng.
6 năm sau, một ngày mưa, Lan tình cờ thấy Minh bước xuống từ chiếc ô tô sang trọng trước công ty lớn. Anh giờ là giám đốc, dáng vẻ chững chạc, nụ cười tự tin. Bên cạnh anh là một người phụ nữ dịu dàng, bế đứa con nhỏ, cả ba trông rạng rỡ hạnh phúc.
Lan nấp sau góc đường, tay r//un r//ẩy. Cô nhớ lại khoảnh khắc năm nào, chính cô là người đã quay lưng vì một chiếc xe máy cũ. Giọt nước mắt tuôn ra, cô ôm mặt kh//óc nức nở.
Người ta thường nói, ngh//èo khó chỉ là tạm thời, nhưng đánh mất người thật lòng thương mình thì là mãi mãi.

