Tôi 37 tuổi từng là mẫu đàn ông trong mắt hàng xóm: đi làm đúng giờ, thương vợ, chiều con, khéo cư xử. Còn Vy, vợ tôi, hiền đến mức đôi lúc tôi nghĩ cô ấy hiền… quá mức cần thiết. Vy làm kế toán, tiết kiệm từng đồng, gom góp mua mỗi tháng một chỉ vàng để “sau này có con thì làm vốn”.
Chúng tôi cưới nhau gần mười năm. Lẽ ra mọi thứ đã yên ổn… nếu tôi không gặp Linh. Linh kém tôi cả chục tuổi, xinh đẹp, sắc sảo, ngọt ngào đúng kiểu đàn ông dễ xiêu lòng. Cô ấy thích du lịch, thích sống xa hoa, thích đàn ông chiều chuộng. Ở cạnh Linh, tôi như trẻ lại, như sống một cuộc đời mà tôi nghĩ mình đã bỏ lỡ.
Và rồi, lần ấy tôi làm điều mà chính tôi cũng không ngờ: Tôi lấy trộm vàng của vợ. Vy có một hộp gỗ nhỏ trong tủ, bên trong hơn mười cây vàng cô âm thầm dành dụm suốt bao năm. Tôi biết mã khóa. Hôm đó, đúng lúc Vy đi làm, tôi mở tủ, tay run nhẹ nhưng lòng lại đầy kích thích điên rồ.
Mười cây vàng sáng loáng. Tôi gom hết không chút do dự. Chiều đó, tôi mang hết số vàng đó đi bán rồi đặt vé máy bay đưa Linh đi Đà Nẵng, ở resort 5 sao, nhà hàng sang trọng, spa đắt tiền. Linh sung sướng như thể tôi là người đàn ông giàu có, hào phóng nhất đời cô ấy.
Còn tôi thì lâng lâng trong cảm giác sắp được chiếm hữu người đẹp hoàn toàn trong vòng tay. Tôi không báo cho vợ. Tôi viện cớ “đi công tác” từ trước, rồi tắt máy suốt bốn ngày. 4 ngày đó đúng là thiên đường. Tôi vung tiền ăn chơi được người đẹp chiều chuộng vô cùng sung sướng chẳng còn nghĩ gì tới vợ con ở nhà thế nào nữa.
Tối hôm đó xách vali về nhà, tôi mở cửa với tâm trạng chuẩn bị… bịa chuyện. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi tê liệt toàn thân. Phòng khách phủ rèm đen. Giữa bàn thờ là DI ẢNH CỦA TÔI. Khói nhang nghi ngút. Tôi đứng chết trân. Hai chân mềm nhũn. Cổ họng nghẹn cứng.
Tôi bỗng có cảm giác… mình thật sự đã chết. Rằng người quay trở về là hồn ma đang nhìn lại nơi từng thuộc về mình. Đúng lúc đó, Vy bước ra từ phòng ngủ. Cô ấy mặc đồ đen, tóc cột gọn, ánh mắt lạnh như băng. Tôi chỉ kịp lắp bắp: — “Vy… em làm gì vậy? Đây là sao?”
Vy không nói, đưa tôi một xấp giấy. Là giấy báo mất tích. Và đơn trình báo công an. Giọng vợ tôi nhẹ nhưng từng chữ sắc như dao: — “Anh biến mất bốn ngày. Không liên lạc. Không tin tức. Người ta báo có tai nạn ngoài cầu, em sợ… anh gặp chuyện.”
Tôi nuốt khan, tim dội lên tận cổ. Vy nói tiếp, lần này không còn bình thản nữa: — “Nhưng rồi em biết anh vẫn… sống rất tốt.” Cô mở điện thoại, đưa ra hình ảnh tôi ôm Linh trên bãi biển, tay trong tay, uống rượu, cười rạng rỡ như vừa thắng giải độc đắc: — “Bạn em gửi. Họ hỏi: ‘Chồng mày đi du lịch với bồ à? Cũng đẹp đôi phết.’ Em cười. Lần đầu tiên… em thấy mình ngu đến mức nào.”
Tôi nghẹn lại: — “Vy… anh… anh xin lỗi. Anh—”. Vy giơ tay: — “Đừng xin lỗi. Em không cần.”
Sau đó, cô lấy trong tủ ra một phong bì đặt lên bàn: — “Đây là đơn ly hôn. Em ký rồi. Còn đây là biên bản trình báo mất số vàng. Mười ba cây. Là tài sản riêng của em trước hôn nhân — em có đủ hóa đơn, giấy tờ mua. Nếu anh không trả lại… em sẽ nhờ pháp luật xử lý.”
Tim tôi như bị ai đập mạnh. — “Vy… anh sai rồi. Anh lỡ dại. Em tha thứ cho anh lần này được không? Anh sẽ—”. Vy nhìn tôi, ánh mắt không còn giận nữa… mà là trống rỗng. — “Khánh, anh không lỡ dại. Anh tính toán rất kỹ. Anh lấy vàng khi em đi làm. Tắt máy suốt bốn ngày. Đưa bồ đi nghỉ dưỡng bằng tiền mồ hôi nước mắt của em. Đó không phải ‘lỗi lầm’. Đó là lựa chọn.”
Câu nói ấy… khiến tôi thực sự sụp đổ. Vy bước lại bàn thờ, nhìn vào bức ảnh tôi: — “Em lập bàn thờ này vì nghĩ anh chết. Hóa ra… người chết không phải anh, mà là cuộc hôn nhân của tụi mình.”. Rồi cô quay lại nhìn tôi lần cuối: — “Anh đừng gọi tên em nữa. Mọi thứ giữa chúng ta… chết tối hôm anh ôm cô ta ngoài biển rồi.”
Vy đi vào phòng, đóng cửa. Không khóc. Không oán. Không một lời níu kéo. Thứ duy nhất còn lại trong phòng khách là khói nhang và bức ảnh của chính tôi — nhìn tôi như thể nói: “Đây là kết cục xứng đáng cho mày.”
Tôi phải bán xe để trả lại vàng. Cắt đứt với Linh — người biến mất ngay sau khi biết sự thật. Công an phường làm việc, hàng xóm xì xào. Tôi chìm trong nhục nhã.
Còn Vy… Cô chuyển đến căn hộ nhỏ gần cơ quan, sống bình thản, an nhiên hơn hẳn. Người ta bảo: “Vy bây giờ đẹp ra, nhẹ nhàng ra, khác hẳn hồi sống với thằng Khánh.”. Tôi nghe mà ruột đau như có ai xé. Tôi đã từng có người phụ nữ tốt nhất đời mình… Nhưng tôi lại ngu dốt chọn đánh đổi bằng bốn ngày hoan lạc và mười cây vàng đánh cắp.

