Posted in

Vợ được đằng ngoại chia cho 2 căn nhà, tôi bảo cho em trai tôi 1 cái thế mà cô ấy ích kỷ nhất định không cho

Nam và Lan cưới nhau được bốn năm.Lan là con gái duy nhất trong một gia đình có điều kiện, bố mẹ cô có hai căn nhà liền kề ở trung tâm thành phố. Một căn ông bà đang ở, còn một căn được sang tên cho Lan ngay sau ngày cưới — coi như của hồi môn.

Nam xuất thân tỉnh lẻ, bố mất sớm, mẹ tần tảo nuôi hai anh em trai khôn lớn. Anh luôn tự nhủ: “Phải phấn đấu, để không ai coi thường.” Thế nhưng, càng sống lâu với Lan, sự chênh lệch giàu nghèo giữa hai bên gia đình càng khiến anh thấy… khó chịu.

Khi nghe tin bố vợ định cho Lan cả hai căn nhà, Nam nảy sinh một ý nghĩ “hợp lý”: “Nhà vợ hai căn không ở hết mình về bảo vợ cho thằng Hà một cái, nó mới cưới, còn ở trọ chưa có nhà cửa gì.”

Tối đó, Nam nói với vợ, giọng có vẻ nhẹ nhàng:
– Em này, nhà mình hai căn to quá, anh nghĩ để không cũng phí. Hay mình cho thằng Hà một căn. Anh em trong nhà cả đi đâu mà thiệt. Nó cưới vợ mà vẫn đi ở trọ nhà ngoại nó coi chả ra gì.

Lan ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào máy tính:
– Hai căn đó là tài sản của bố mẹ em. Một căn em đang ở, căn kia em tính để sau này cho con.
– Trời ơi, con mình mới ba tuổi, còn lâu mới dùng đến. Cứ cho thằng Hà đi đã, người trong nhà cả chứ có phải người ngoài đâu.
– Anh muốn lo cho em anh thì anh tự lo. Đừng tính vào nhà em.

Nam cau mày, giọng bắt đầu gắt:
– Cái gì mà “nhà em”? Em là vợ anh, của em cũng là của anh chứ. Anh nói em ích kỷ đấy!
– Em chỉ biết một điều – tài sản đó đứng tên em, bố mẹ em cho em. Em muốn cho ai là quyền của em anh không có quyền…

Nam sững người, mặt đỏ gay. Câu nói của vợ như tát thẳng vào tự ái đàn ông trong anh.
Anh đập mạnh tay xuống bàn:
– Được lắm! Cô coi thường chồng đến thế à? Cô tưởng có tí tài sản là muốn nói gì thì nói hả?
– Anh nói cho đúng, không phải “tí tài sản”, mà là mồ hôi nước mắt của bố mẹ em, không liên quan đến anh.

Cả đêm hôm đó, Nam uống rượu, càng uống càng cay. Càng nghĩ càng thấy bị xúc phạm. Cuối cùng, trong cơn say và tự ái, anh cầm điện thoại gọi thẳng cho bố mẹ vợ, giọng lớn tiếng:
– Ông bà dạy con gái kiểu gì vậy hả? Lấy chồng rồi mà keo kiệt, ích kỷ! Hai căn nhà to đùng, giữ khư khư không biết chia sẻ cho bên nội!
– Anh nói lại xem nào? – giọng ông cụ ở đầu dây bên kia, trầm mà rắn.
– Tôi nói, ông bà mang con gái về mà dạy lại đi. Khi nào nó biết sống tốt thì tôi đón về!

Nói xong, Nam dập máy, ngả người xuống ghế, thấy khoái chí lạ thường. Anh không ngờ, chỉ 30 phút sau, có tiếng chuông cửa vang lên.

Cánh cửa bật mở. Bố mẹ vợ anh đứng đó. Ông cụ – dáng người gầy, tóc bạc nhưng mắt sáng – bước vào, nhìn Nam từ đầu đến chân. Lan đứng bên cạnh, mặt lạnh tanh.

Nam cố giữ giọng:
– Con chỉ nói cho ông bà biết, con gái ông bà sống không ra gì. Nhà cho hai căn mà giữ khư khư, chẳng biết nghĩ cho nhà chồng.

Ông cụ gật đầu, giọng nhẫn nại:
– À ra thế. Anh muốn con gái tôi cho nhà em trai anh một căn?
– Vâng, có gì to tát đâu. Anh em trong nhà mà…
– Anh nói đúng, không to tát thật… vì đó là tài sản của nhà tôi, chứ không phải của anh!

Nam đờ người, chưa kịp cãi thì ông bước thêm một bước, giọng sắc như dao:
– Anh muốn cho em anh nhà à? Anh tự bỏ tiền ra mà mua!
– Bố…
– Đừng gọi tôi là bố! Nhà tôi không dạy con gái để gả cho loại đàn ông háo danh, ăn nói hỗn hào như anh!

Căn phòng lặng như tờ.
Nam cứng họng. Lan vẫn đứng yên, môi mím chặt.
Ông cụ nói tiếp, giọng mỗi lúc một lạnh hơn:
– Anh vừa bảo “khi nào nó biết sống tốt thì đón về”? Tôi nói thẳng cho anh biết: khỏi cần anh đón!
Con gái tôi không cần người chồng chỉ biết đếm tài sản nhà vợ.
Anh muốn chứng minh bản lĩnh đàn ông à? Tốt thôi – đi kiếm tiền, tự mua nhà cho em anh. Đừng mơ động vào tài sản của con gái tôi.

Nam đứng sững, mặt đỏ bừng.
Ông cụ quay sang con gái, giọng trầm hẳn:
– Con, dọn đồ. Về nhà đi. Loại đàn ông coi khinh nhà vợ, bố không để con chịu thêm.

Lan chỉ cúi đầu, không nói.
Bà mẹ vợ đứng sau, cười nhạt:
– Anh Nam, anh nói nghe hay lắm – “ông bà dạy con gái lại đi”. Giờ thì tôi nói với anh một câu thôi: ông bà dạy con trai lại đi. Dạy nó biết tôn trọng vợ chồng, tôn trọng người nuôi nó ăn học, thay vì giở thói trịch thượng và tham lam.

Nói rồi, bà nắm tay con gái, rời khỏi căn nhà. Ông cụ đi sau, nhưng trước khi bước ra cửa, còn quay lại nói nốt:
– Nhà này, đất này, tất cả anh có đều do con gái tôi mang đến. Giờ anh nói muốn trả nó về, thì từ nay đừng bén mảng tới nữa. Đàn ông có bản lĩnh thì đừng sống dựa vào của nhà người khác. Còn không – đừng mở miệng nói chữ “tự trọng”.

Nam nổi điên ôm túi quần áo ra đi mặc đứa con gái nhỏ gọi bố. Một người vợ và gia đình nhà vợ như thế này thực sự không thể nào chấp nhận được. Người vợ sống mà không có tình thương với người trong gia đình nhà chồng thì chẳng thể sống với nhau lâu.Đã thế bố mẹ chồng lại bênh con gái mù quáng. Vợ anh đi lấy chồng rồi mà không biết chăm lo cho nhà chồng, giờ có ly hôn anh cũng không hối tiếc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *