Tôi sinh con đầu lòng được gần hai tháng. Chồng đi công trình xa, mẹ chồng thì phải lo cơm nước và chăm bố chồng – ông Phúc – nằm liệt giường suốt mười năm sau một cơn đột quỵ. Thấy tôi yếu, bà nhờ tôi gọi điện nhờ người ở quê lên chăm giúp. Tôi đã nghĩ tới My em con nhà dì tôi.
My mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp điều dưỡng, nhanh nhẹn và hiền lành. Nó thương chị, lên ở luôn để tiện trông tôi và phụ chăm ông Phúc – bố chồng tôi. Mẹ của My mất lâu rồi, My không có cha, giờ cũng không có ai là ruột thịt.
Ông Phúc bị liệt nửa người sau tai nạn lao động, chỉ còn có thể nói nhỏ, ánh mắt lúc nào cũng đượm buồn. My khéo tay, thường đút cháo, lau người cho ông. Tôi quý lắm, từ hồi ở quê đã coi My như em gái ruột rồi, nghĩ có em gái bên cạnh thì yên tâm.
Nhưng rồi, mọi chuyện bắt đầu kỳ lạ từ tuần thứ tám My ở lại.
Buổi sáng, nó nôn thốc, nôn tháo, người mệt rũ. Tôi tưởng nó cảm, nhưng vài ngày sau vẫn vậy. Mẹ chồng tôi lo lắng:
– Con coi chừng… nó có bầu đấy.
Tôi bật cười:
– Trời, em con còn độc thân, có bạn trai đâu mà bầu!
Bà Hảo trầm ngâm, giọng thấp xuống:
– Mẹ cũng không muốn nghi, nhưng dạo này nó hay ở trong phòng bố con, nói chuyện gì đó rất nhỏ. Có hôm mẹ đi qua, thấy cửa khép hờ mà đèn tắt, chỉ nghe tiếng thút thít.
Câu nói đó khiến tôi hơi rùng mình. Từ hôm ấy, tôi bắt đầu để ý.
Nhiều lần, tôi thấy My lau mặt cho bố chồng, ông nhìn nó chăm chú, khóe mắt ánh lên tia cảm xúc lạ lùng. Một tối, tôi đi pha sữa cho con, vô tình nhìn qua khe cửa phòng ông – My đang ngồi sát mép giường, nắm tay ông, khóc nức nở.
Tôi giật mình, lặng lẽ quay đi.
Đỉnh điểm là khi tôi dọn rác trong nhà tắm và thấy que thử thai hai vạch đỏ rực. Tôi run bắn người, tay không còn cảm giác.
– My! Cái này là của ai?!
Nó chết lặng, môi mấp máy:
– Em… em không biết phải nói sao…
Câu trả lời đó như đổ thêm dầu vào ngọn lửa nghi ngờ. Mẹ chồng nghe tin, suýt ngất. Bà run rẩy:
– Trời ơi, chẳng lẽ… là của ông Phúc?
Tôi gào lên:
– Mẹ nói gì vậy! Ông nằm liệt mười năm rồi!
Nhưng trong đầu tôi, nỗi sợ mơ hồ cứ lớn dần. Người ta vẫn bảo “liệt nửa người không phải bất lực hoàn toàn”, còn ánh nhìn của ông mấy hôm nay – sao mà khó hiểu đến thế?
Tin My có bầu lan khắp xóm. Hàng xóm xì xào, nói gia đình tôi “loạn luân”, “đạo đức suy đồi”. Tôi xấu hổ đến muốn độn thổ. Còn My, lặng lẽ thu đồ, bảo sẽ đi khỏi đây.
Trước khi đi, nó quỳ bên giường ông Phúc, nức nở:
– Bác ơi, con không dám ở đây nữa, mọi người nghĩ sai hết rồi…
Ông Phúc run rẩy nắm tay nó:
– Con đừng sợ… lỗi là của bác…
Câu nói ấy khiến tôi chết lặng. Tôi bước vào, gằn giọng:
– Bố nói gì?
Ông Phúc thở dốc, nước mắt chảy dài:
– Không phải con bé làm điều xấu… là bố… giấu tội suốt mười năm nay.
Cả phòng chết lặng.
Giọng ông đứt quãng:
– Năm đó, bố đột quỵ sau khi vợ bố – mẹ chồng con – phát hiện bố có con riêng bên ngoài. Người phụ nữ đó… chính là mẹ ruột của My.
Tôi bàng hoàng:
– Bố… nói gì cơ?
Ông gật đầu, giọng run:
– Năm xưa, bố lầm lỡ khi đi công trình xa. Mẹ con My khi ấy còn trẻ, làm giúp việc ở đó. Khi biết có thai, cô ấy bỏ đi, không cho bố nhận con. Bố giấu chuyện này suốt.
Giờ thấy My lên chăm con, bố nhận ra ngay… gương mặt ấy – giống mẹ nó y đúc. Bố day dứt lắm, muốn nói ra mà không dám. Mấy hôm nay My biết được, nó khóc, nói muốn tha thứ cho bố… Bố cản nó nói với ai, sợ gia đình tan nát.
Tôi đứng lặng. Những cơn nghi ngờ, ánh nhìn xì xào, những đêm My khóc – tất cả bỗng chắp nối lại thành bức tranh đầy đau đớn.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi khiến tôi nghẹn:
– Thế còn đứa bé trong bụng nó?
Ông Phúc nhìn tôi, khóe môi run run:
– Không phải của ai trong nhà này. Là của một gã bạn trai cũ lừa gạt nó ở quê. Nó không dám nói, sợ chị khinh, sợ mẹ chồng con đuổi đi.
Nói xong, ông ngước lên trần nhà, nước mắt ứa ra:
– Bố không sống được bao lâu nữa… Bố xin con, đừng đuổi nó. Nó là máu mủ của bố.
Ông nói dứt câu thì ho sặc sụa, rồi gục xuống, không tỉnh lại nữa.
Đám tang ông diễn ra trong mưa tầm tã. My quỳ gối trước quan tài, gào khóc như đứa trẻ lạc mẹ. Mẹ chồng tôi chỉ biết lặng lẽ quay đi, nước mắt chảy dài.
Sau tang lễ, tôi kéo My lại, ôm thật chặt:
– Em ở lại đây đi. Dù có chuyện gì, chị vẫn là chị gái của em.
My úp mặt vào vai tôi, nức nở:
– Chị không sợ mọi người cười sao?
Tôi mỉm cười trong nước mắt:
– Nếu chị tin em, còn gì phải sợ.
Ngoài hiên, mưa vẫn rơi. Trên bàn thờ, di ảnh ông Phúc mỉm cười hiền hậu như được giải thoát sau mười năm tội lỗi. Bên cạnh, My khẽ đặt tay lên bụng, thì thầm:
– Con ơi, ông ngoại con đã được yên rồi…

