Mai mang thai đến tuần thứ 39, bụng nặng trĩu, đi lại khó khăn. Đêm ấy, chồng cô vừa kéo vali vừa nói bằng giọng dịu dàng: “Công ty anh có chuyến công tác gấp hai hôm, em cố gắng nhé. Nếu sinh thì gọi bà ngoại lên phụ.” Mai tin chồng tuyệt đối. Suốt thai kỳ, anh chăm sóc chu đáo, ai cũng khen “người chồng mẫu mực”. Mai thương, còn dặn anh đi đường cẩn thận, không ngờ đó là lời dối trá mở đầu cho bi kịch.
Chồng đi thì Mai gọi mẹ lên ngay. May mắn chiều mẹ vừa lên thì rạng sáng hôm sau, Mai vỡ ối, được mẹ đẻ đưa vào viện. Mẹ chồng cô cũng vội vàng chạy tới. Bà nắm tay con dâu, giọng ấm: “Con cứ yên tâm, có 2 mẹ ở đây rồi.”
Trong lúc Mai vào phòng chờ sinh, điện thoại cô để trên bàn rung liên tục. Một tin nhắn lạ, không tên, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Gửi chị xem cho sáng mắt.”. Mai lúc ấy bụng khá đau, mở tin nhắn ra nhưng cô không đọc mà dúi vào tay mẹ chồng rồi lại ôm sang mẹ đẻ.
Bức ảnh đập ngay vào mắt khiến mẹ chồng Mai giật mình. Bà tò mò kéo xuống tiếp… Màn hình hiện lên hàng loạt ảnh chồng Mai đang ôm một cô gái trẻ ở Đà Lạt. Hóa ra chính cô gái kia là bồ của chồng Mai và cô ta đã gửi ảnh cho vợ nhân tình để khiêu khích. Con trai bà không phải đi công tác mà là đi du lịch với cô ta…
Bà chết lặng. Thời gian ghi trong ảnh là ngày hôm nay — đúng lúc con dâu đang nằm trong viện chờ sinh. Mẹ chồng Mai hít sâu, mắt ánh lên vẻ lạnh lùng. Rồi bà đứng dậy, nói nhỏ với mẹ Mai: “Bà vào cùng cháu cho nó đỡ tủi. Tôi ra ngoài một lát, có việc cần làm.” Không ai biết, chỉ vài phút sau, bà bắt đầu một kế hoạch khiến con trai và ả nhân tình phải kinh tởm đến già…
Bà gọi cho người bạn thân – quản lý một nhà hàng lớn ở Đà Lạt: “Chị Lan này, chị xem giúp em, khách sạn Hoa Thảo Garden của chị có người tên Trần Minh Quân đặt phòng không?”
1 phút sau người bạn đáp: “Có đấy! Cặp đôi đó đặt tiệc kỷ niệm một năm yêu nhau. Tiệc sang lắm.”
Bà khẽ cười, lạnh như sương:“Tốt. Em gửi chị mấy tấm hình.” Ngay sau đó, bà gửi ảnh đăng ký kết hôn, ảnh cưới của Quân và Mai, kèm dòng chữ ngắn gọn: “Người đàn ông này có vợ hợp pháp đang sinh con ở Hà Nội. Chị nhờ công an phường đến xác minh giúp.”
Tối hôm đó, tại nhà hàng sang trọng ở Đà Lạt, giữa tiếng nhạc êm ả, công an và quản lý khách sạn bước vào. “Anh Quân, mời anh hợp tác. Chúng tôi có đơn trình báo nghi ngờ anh vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng.” Cô nhân tình chết lặng, mặt trắng bệch. Còn Quân – chồng Mai – sững sờ, tim đập thình thịch. Cả nhà hàng xôn xao, cúi nhìn họ bằng ánh mắt khinh bỉ.
Bà còn không quên dùng điện thoại của con dâu nhắn tin lại cho ả bồ của con trai: “Cháu à, bác là mẹ của Quân đây. Trong lúc cháu và Quân đi vui vẻ ở Đà Lạt thì vợ cậu ấy đã đau đớn sinh cho bác 1 đứa cháu trai kháu khỉnh đấy…. Bác rất tự hào về con dâu bác nhưng bố mẹ cháu chắc sẽ phải nhục nhã lắm khi thấy những bức ảnh này của con gái mình”…
Sau đó bà nở nụ cười rồi bước vào phòng. Mẹ đẻ Mai hỏi: “Bà thông gia đi đâu mà lâu thế?” Mẹ chồng Mai tay cầm điện thoại, khuôn mặt bình thản: “Em xử lý xong rồi. Cháu ngoại bà khóc tiếng đầu tiên, chắc cha nó cũng đang khóc ở đâu đó thôi.” Bà đến bên Mai, khẽ đặt tay lên trán con dâu: “Từ giờ, con chỉ cần lo cho con của con. Còn thằng Quân… để mẹ dạy lại.”
Hôm sau Quân lếch thếch về Hà Nội, mặt hốc hác, mắt thâm quầng. Anh quỳ ngay cửa phòng bệnh, bật khóc: “Mẹ, con sai rồi. Con xin mẹ, xin Mai tha cho con…”. Mẹ chồng im lặng, rồi lấy từ túi ra xấp ảnh chụp đêm ở Đà Lạt, đặt lên bàn. Giọng bà trầm xuống, đầy cay đắng:
“Con có biết lúc con dâu đang rặn đẻ, mẹ đang xem những tấm hình này không?
Một tay nó nắm giường, tay kia gọi con trong tuyệt vọng… còn con thì ôm người khác.” Người con cần phải xin lỗi bây giờ là vợ con và bà thông gia. Con sai quá sai rồi con ạ…

