Posted in

Phát hiện chồng ngo::ại tì::nh, vợ xô::ng vào ‘đá//nh gh//en’, cánh cửa vừa mở ra cô ch///ết lặng…

Tôi nhìn tờ giấy đăng ký kết hôn đã ngả màu trong ngăn tủ, tự hỏi bản thân: “Rốt cuộc, mình đang nắm giữ một gia đình, hay đang cai quản một nhà tù?”.

Mọi người nhìn vào gia đình tôi đều xuýt xoa ngưỡng mộ. Chồng tôi – Tuấn – là mẫu đàn ông chuẩn mực: đi làm về đúng giờ, lương đưa đủ, việc nhà không nề hà, và chưa bao giờ to tiếng với vợ. Nhưng chỉ tôi mới hiểu, sự “chuẩn mực” ấy lạnh lẽo đến mức nào. Anh đối xử với tôi bằng sự tử tế của một người khách trọ lịch sự, chứ không phải sự nồng nhiệt của một người chồng.

Chúng tôi đến với nhau bằng một sự lừa dối, và người lừa dối là tôi…

Năm năm trước, tôi yêu Tuấn đến si mê, dù biết trong lòng anh chỉ có người con gái tên Lan. Khi họ giận dỗi, trục trặc, tôi đã tận dụng cơ hội đó, chuốc say anh và để bản thân dính bầu. Tuấn là người đàn ông trách nhiệm. Anh gạt nước mắt, chia tay Lan để tổ chức đám cưới với tôi. Ngày cưới, anh cười gượng gạo, còn tôi thì hả hê vì tin rằng “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”.

Nhưng tôi đã lầm. Năm năm sống chung, anh chưa từng yêu tôi. Chúng tôi ngủ chung giường nhưng khác giấc mơ. Anh chưa bao giờ quát mắng tôi, nhưng sự im lặng của anh còn tàn nhẫn hơn cả những lời chửi rủa. Anh sống như một cái bóng, hoàn thành nghĩa vụ làm cha, làm chồng, rồi thu mình lại trong thế giới riêng mà tôi không tài nào chạm tới được.

Gần đây, linh cảm của một người đàn bà cho tôi biết Tuấn đã thay đổi. Anh hay về muộn, điện thoại luôn úp xuống mặt bàn. Có những đêm, anh ngồi thừ ngoài ban công hút thuốc, mắt nhìn xa xăm, phảng phất một nỗi buồn tang tóc. Tôi kiểm tra điện thoại anh và phát hiện những tin nhắn qua lại với một số máy lạ. Nội dung không ướt át, không dung tục, chỉ là những lời hỏi han: “Hôm nay em đau nhiều không?”, “Đợi anh, anh sẽ qua ngay”.

Là Lan. Người yêu cũ, cũng là mối tình khắc cốt ghi tâm của anh.

Máu trong người tôi sôi lên. Tôi đã nhẫn nhịn sự lạnh nhạt của anh suốt 5 năm, chẳng lẽ giờ đây tôi lại để mất anh một lần nữa? Nhưng tôi chọn im lặng. Tôi muốn xem anh sẽ đi bao xa, muốn cho anh một cơ hội để quay đầu. Nhưng một tháng trôi qua, Tuấn vẫn đi về như con thoi giữa hai nơi. Sự kiên nhẫn của tôi chạm đáy.

10 giờ đêm. Trời mưa lất phất. Tuấn nhận một cuộc điện thoại, sắc mặt anh tái nhợt. Anh vội vàng khoác áo, chỉ kịp nói với tôi: “Anh có việc gấp, em ngủ trước đi”, rồi lao ra khỏi nhà. Tôi gửi con sang nhà bà ngoại, trùm kín áo mưa, lặng lẽ bám theo xe anh. Chiếc xe máy quen thuộc rẽ vào một con hẻm nhỏ, dừng lại trước một nhà nghỉ tồi tàn nằm khuất sau những tán cây.

Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Nhà nghỉ ư? Họ hẹn hò ở nơi rẻ tiền thế này sao? Tôi đứng dưới gốc cây đối diện, mưa lạnh tạt vào mặt nhưng không buốt bằng sự ê chề trong lòng. 30 phút trôi qua. Trong đầu tôi vẽ ra đủ viễn cảnh: Tôi sẽ lao vào, sẽ tát cô ta, sẽ ném vào mặt chồng tờ đơn ly hôn, hay tôi sẽ quay clip lại để bêu rếu họ?

Cuối cùng, lòng kiêu hãnh của người vợ chiến thắng nỗi sợ hãi. Tôi bước vào quầy lễ tân, dúi cho gã trực đêm tờ 500 ngàn, nói dối là đi tìm chồng say rượu. Gã chỉ tay lên phòng 305. Tôi đứng trước cửa phòng, hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt quai túi xách như cầm một thứ vũ khí. Cánh cửa không khóa chốt trong. Tôi đẩy mạnh cửa bước vào.

“Các người đang làm cái trò…”

Câu chửi rủa tắc nghẹn ngay cổ họng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Không có cảnh giường chiếu nóng bỏng, không có sự trần trụi xác thịt. Trên chiếc giường trải ga trắng toát, chồng tôi đang nằm nghiêng, vòng tay ôm trọn một người phụ nữ vào lòng. Cả hai vẫn mặc quần áo chỉnh tề.

Nhưng điều khiến tôi kinh hoàng nhất là người phụ nữ ấy. Cô ta nằm quay lưng về phía cửa, nhưng khi nghe tiếng động, cô ta giật mình quay lại. Chiếc mũ len trên đầu rơi xuống. Không có tóc. Đầu cô ta trọc lóc, làn da xanh xao, nhợt nhạt, hốc mắt sâu hoắm. Những dây truyền dịch lằng nhằng vắt bên cạnh giường. Mùi trong phòng không phải mùi nước hoa nhân tình, mà là mùi thuốc sát trùng, mùi của tử khí nồng nặc.

Tuấn giật mình buông cô ấy ra, lao về phía tôi, vẻ mặt hoảng loạn tột độ: “Em… sao em lại ở đây? Đi ra ngoài! Ra ngoài ngay!”. Anh đẩy tôi ra hành lang, đóng sầm cửa lại. Lần đầu tiên sau 5 năm, anh nhìn tôi bằng ánh mắt van xin, đỏ hoe và ầng ậng nước. “Đó là Lan… phải không?” Tôi hỏi, giọng run rẩy.

Tuấn dựa lưng vào tường, trượt dài xuống đất, ôm đầu: “Phải. Là cô ấy.”

“Tại sao…?”

“Cô ấy bị ung thư xương giai đoạn cuối. Di căn vào phổi rồi. Bác sĩ trả về từ tháng trước. Cô ấy không muốn về nhà bố mẹ ở quê vì sợ ông bà sốc, nên thuê phòng ở đây… để chờ chết.”

Tôi chết lặng. Cơn ghen tuông vừa bùng lên bỗng chốc bị dội một gáo nước lạnh buốt.

“Tại sao anh không nói với em?”

“Anh nói thế nào đây?” Tuấn ngước lên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ. “Nói rằng anh muốn đi chăm sóc người yêu cũ sắp chết ư? Em sẽ nghĩ gì? Em sẽ tin sao?”

Anh nắm lấy tay tôi, bàn tay anh lạnh ngắt: “Vợ ơi, anh xin em. Anh biết anh sai, anh có lỗi với em. Nhưng cô ấy chỉ còn sống được tính bằng ngày thôi. Cô ấy đau đớn lắm, thuốc giảm đau liều cao cũng không ăn thua. Cô ấy chỉ cần có người ở bên cạnh nắm tay để bớt sợ hãi những cơn đau… Anh xin em, cho anh ở bên cô ấy nốt những ngày cuối cùng này thôi. Sau đó, em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được.”

Tôi nhìn qua khe cửa khép hờ. Người phụ nữ bên trong đang cố với tay lấy chiếc mũ len đội lên đầu, đôi tay gầy guộc như cành củi khô run rẩy. Cô ấy từng là tình địch của tôi, là người mà tôi đã dùng thủ đoạn để cướp mất người yêu. Bây giờ, cô ấy nằm đó, thoi thóp, không còn chút sức sống nào để tranh giành với tôi nữa.

Tôi bỗng thấy mình thật thảm hại. Tôi đã thắng cô ấy trong cuộc chiến giành lấy Tuấn 5 năm trước. Nhưng giờ đây, đứng trước cái chết, tôi thấy mình thua trắng. Tôi có thể sở hữu thân xác Tuấn, tờ hôn thú với Tuấn, nhưng trái tim và sự trắc ẩn của anh, mãi mãi thuộc về người đàn bà đang hấp hối kia.

“Anh vào đi.” Tôi nói lí nhí. Tuấn sững người: “Em nói sao?”

“Anh vào với cô ấy đi. Đừng để cô ấy nằm một mình lạnh lẽo.” Tuấn nhìn tôi trân trân, rồi gập đầu cảm ơn rối rít, vội vàng chạy vào phòng. Anh nâng cô ấy dậy, nhẹ nhàng xoa lưng, thì thầm những lời dỗ dành như dỗ một đứa trẻ. Tôi quay lưng bước ra khỏi nhà nghỉ, mưa ngoài trời đã tạnh, nhưng lòng tôi thì bão tố tơi bời.

Tôi không biết mình làm vậy là đúng hay sai. Là một người vợ, tôi không đủ bao dung vĩ đại để chấp nhận chia sẻ chồng mình, dù là với một người sắp chết. Nhưng là một con người, tôi không thể tàn nhẫn tước đi chút hơi ấm cuối cùng của một kiếp người bất hạnh.

Và hơn hết, tôi nhận ra một sự thật chua chát: Cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã là một sai lầm. Tôi đã cố chấp buộc hai người không thuộc về nhau vào một chỗ. Sự đau khổ của Lan, sự dằn vặt của Tuấn, và sự cô đơn của tôi ngày hôm nay… có lẽ đều bắt nguồn từ sự ích kỷ năm xưa của tôi.

Tôi lái xe về trong đêm vắng. Ngày mai, khi mặt trời lên, có lẽ tôi sẽ phải đưa ra một quyết định cho cuộc đời mình. Giải thoát cho anh, cũng là giải thoát cho chính tôi, để không ai còn phải sống trong sự ngột ngạt của cái lồng son mang tên “trách nhiệm” này nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *