Posted in

Kh::inh con dâu m:ồ c:ôi cha mẹ, ngày cưới không có hồi môn, mẹ chồng phố luôn miệng ch:;ửi là đ:;ồ r::ác rư::ởi

Căn biệt thự 3 tầng nằm giữa khu phố sầm uất bậc nhất Sài Gòn luôn rực rỡ ánh đèn, nhưng với Mai, nó lạnh lẽo như một hầm băng. Đã ba tháng kể từ ngày cô bước chân về làm dâu nhà bà Hạnh, chưa một ngày nào Mai được sống thanh thản.

Mai mồ côi cha mẹ từ năm 10 tuổi sau một tai nạn giao thông thảm khốc. Cô lớn lên trong sự đùm bọc của bà ngoại và nỗ lực vươn lên bằng chính đôi tay mình. Cô gặp Tuấn – chồng cô bây giờ – khi cả hai cùng làm chung dự án thiện nguyện. Tuấn yêu sự kiên cường và tấm lòng lương thiện của Mai. Nhưng bà Hạnh, mẹ Tuấn, lại không nghĩ thế.

Ngày cưới, trong khi nhà trai trao vàng đeo trĩu cổ, bà Hạnh liếc nhìn bên phía nhà gái vắng tanh, chỉ có bà ngoại già nua trao cho cháu gái chiếc kiềng bạc đánh cảm gió méo mó. Bà nhếch mép, cố tình nói to giữa đám đông: “Thời đại nào rồi mà còn có loại rước dâu tay không thế này. Đúng là chuột sa chĩnh gạo, vớ được nhà tôi là phúc bảy mươi đời.”

Mai cúi gằm mặt, nước mắt chực trào nhưng cố nuốt ngược vào trong. Đêm tân hôn, Tuấn ôm vợ an ủi, hứa sẽ bù đắp cho cô. Nhưng lời hứa của đàn ông đôi khi bất lực trước sự cay nghiệt của một người mẹ quen thói áp đặt.

Cuộc sống làm dâu của Mai không khác gì người ở. Dù nhà có giúp việc theo giờ, bà Hạnh vẫn bắt Mai phải tự tay lau dọn 3 tầng lầu, nấu ăn phục vụ bà những món cầu kỳ nhất. Bà luôn tìm cớ để chì chiết cô.

Một buổi sáng, Mai lỡ tay làm rơi chiếc thìa sứ. Bà Hạnh đang ngồi uống trà yến liền đập bàn quát: “Đúng là cái đồ không cha không mẹ, không ai dạy dỗ! Cô làm vỡ cái thìa đó bằng cả tháng lương của cô đấy. Cái loại cô, bán cả người đi cũng không đáng giá một xu, ở đâu chui vào cái nhà này làm ám quẻ tài vận của tôi!”

Tuấn vừa bước xuống cầu thang, nghe thấy thế liền nhíu mày: “Mẹ! Mẹ đừng nói quá lời như thế. Mai là vợ con.”

“Vợ mày nhưng là cái gai trong mắt tao! Mày xem, nó mang được cái gì về cái nhà này ngoài hai bàn tay trắng và cái mạng quèn?” Bà Hạnh gào lên, át cả tiếng con trai.

Mai lẳng lặng nhặt những mảnh sứ vỡ, bàn tay rớm máu nhưng cô không thấy đau. Cô đau ở trong lòng. Sự khinh miệt của bà Hạnh như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cô mỗi ngày.

Bà Hạnh là người cực kỳ mê vàng. Bà quan niệm chỉ có vàng mới là thứ tồn tại vĩnh cửu, còn tình cảm con người là thứ phù du. Cả đời buôn bán bất động sản, bà tích cóp được một số gia sản khổng lồ.

Hôm ấy là ngày rằm, bà Hạnh lôi cái túi vải nhung đỏ từ trong két sắt ra. Bên trong là 50 cây vàng SJC bóng loáng – số tài sản bà định dùng để đặt cọc cho một lô đất biệt thự vào ngày mai. Bà ngồi ở phòng khách đếm đi đếm lại, tiếng vàng va vào nhau lách cách nghe vui tai.

Đếm xong, bà cảm thấy người dính dấp mồ hôi nên quyết định đi tắm trước khi cất vàng lại vào két. Vì chủ quan nghĩ Mai đang đi chợ, còn Tuấn đã đi làm, bà Hạnh thản nhiên mang cả túi vàng vào phòng tắm đặt lên kệ đá lavabo để “tiện mắt trông coi”.

Nhưng thói đời, người già hay lẩn thẩn. Đang tắm thì có điện thoại của đối tác gọi đến máy bàn trong phòng ngủ. Bà Hạnh quáng quàng quấn khăn chạy ra nghe điện thoại. Cuộc buôn chuyện kéo dài cả tiếng đồng hồ về giá đất, quy hoạch khiến bà quên bẵng đi túi vải nhung đỏ nằm chỏng chơ trên kệ đá lạnh lẽo trong nhà tắm.

Đúng lúc đó, Mai đi chợ về. Cô lên phòng mẹ chồng để dọn dẹp như thường lệ. Cửa phòng tắm mở hé, Mai bước vào định lau chùi thì ánh mắt cô chạm phải chiếc túi nhung đỏ quen thuộc. Miệng túi hơi mở, để lộ những thỏi vàng xếp chồng lên nhau sáng rực.

Mai sững người. 50 cây vàng. Một gia tài khổng lồ mà cả đời người lao động bình thường không dám mơ tới. Với số tiền này, cô có thể bỏ đi thật xa, sống một cuộc đời sung túc, không phải chịu sự sỉ nhục của mẹ chồng nữa. Một thoáng suy nghĩ đen tối lướt qua, nhưng ngay lập tức, hình ảnh bà ngoại dạy cô “Đói cho sạch, rách cho thơm” hiện lên.

Mai thở dài, cô cầm túi vàng lên. Nặng trịch. Cô không tham, nhưng cô biết, đây là cơ hội để cô chứng minh phẩm giá của mình.

Mai cầm túi vàng xuống phòng khách, ngồi đợi. Khoảng 30 phút sau, bà Hạnh từ trên lầu lao xuống như một cơn lốc, mặt cắt không còn giọt máu. Bà vừa nhớ ra mình để quên túi vàng trong nhà tắm nhưng khi quay lại thì nó đã biến mất.

Thấy Mai ngồi ở sofa, bà Hạnh lao tới túm lấy tóc cô, gào lên lạc giọng: “Con ranh con! Mày lấy trộm vàng của tao phải không? Trả đây! Tao biết ngay mà, nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Cái loại bần hàn như mày thấy tiền là sáng mắt lên! 50 cây vàng của tao đâu?”

Tuấn vừa lái xe về đến cổng, nghe tiếng mẹ la hét thất thanh vội vã chạy vào. Cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ: Mẹ anh đang giằng co, túm tóc vợ anh, còn Mai vẫn ngồi im, tay ôm chặt một bọc vải.

“Mẹ! Buông Mai ra! Có chuyện gì vậy?” Tuấn hét lên, lao vào gỡ tay mẹ ra.

Bà Hạnh thở hổn hển, chỉ tay vào mặt Mai: “Mày hỏi nó đi! Tao để quên 50 cây vàng trong nhà tắm. Giờ mất tích. Chỉ có nó vào đó dọn dẹp thôi! Nó định ăn cắp để trốn đi đấy!”

Mai lúc này mới ngẩng mặt lên. Đôi mắt cô không còn sự cam chịu hay sợ hãi thường ngày, mà thay vào đó là sự bình thản đến lạ lùng. Cô đứng dậy, chỉnh lại mái tóc rối, rồi từ tốn đặt chiếc túi nhung đỏ lên mặt bàn kính.

“Mẹ à,” Mai cất tiếng, giọng cô vang và rõ ràng, “Mẹ kiểm tra lại đi. Đủ 50 cây, không thiếu một chỉ nào.”

Bà Hạnh sững lại, chộp lấy túi vàng, đổ toạc ra bàn. Bà run rẩy đếm. 1, 2, 3… 49, 50. Đủ cả. Bà ngơ ngác nhìn đống vàng, rồi nhìn sang Mai. Sự xấu hổ bắt đầu len lỏi nhưng cái tôi quá lớn khiến bà vẫn cố vớt vát: “Hừ! Chắc thấy tao xuống nên chưa kịp tẩu tán chứ gì. Nếu tao không phát hiện sớm thì mày đã ôm tiền cao chạy xa bay rồi!”

“Đủ rồi!”

Tiếng quát của Tuấn vang lên như sấm nổ khiến bà Hạnh giật mình đánh rơi thỏi vàng xuống đất.

Tuấn nhìn mẹ, đôi mắt đỏ ngầu sự thất vọng: “Mẹ! Đến nước này mà mẹ vẫn còn nghĩ xấu cho Mai được sao? Nếu cô ấy muốn lấy, cô ấy đã đi từ lâu rồi, chứ không ngồi đây đợi để trả lại cho mẹ đâu. Mẹ để quên vàng, là lỗi của mẹ. Vợ con nhặt được, trả lại tận tay, mẹ không một lời cảm ơn còn vu oan giá họa.”

Tuấn bước đến nắm chặt tay Mai, giọng anh trầm xuống nhưng kiên quyết: “Mẹ luôn miệng nói Mai là đồ rác rưởi, không đáng một xu. Nhưng hôm nay mẹ thấy đấy, 50 cây vàng này mẹ coi là mạng sống, nhưng với Mai, nó không quan trọng bằng danh dự của cô ấy. Nhân cách của vợ con, 50 cây vàng hay cả cái gia tài của mẹ cũng không mua được đâu.”

Bà Hạnh cứng họng. Bà nhìn đứa con dâu mà bà vẫn coi thường. Mai đứng đó, đầu ngẩng cao, trong bộ quần áo giản dị nhưng toát lên vẻ thanh cao mà bà – người đắp đầy lụa là gấm vóc – chợt thấy mình thật nhỏ bé và tầm thường.

Tuấn quay sang nhìn vợ, ánh mắt đầy hối lỗi và yêu thương: “Mai, anh xin lỗi vì đã để em chịu đựng quá lâu. Thu dọn quần áo đi, chúng ta ra ở riêng. Ngay lập tức.”

“Mày… mày dám?” Bà Hạnh lắp bắp, tay víu vào cạnh bàn đầy vàng lạnh lẽo.

“Con dám, thưa mẹ.” Tuấn đáp, dứt khoát. “Con cần một người mẹ biết yêu thương, và vợ con cần một mái nhà bình yên. Ở đây, vàng nhiều quá, lạnh lắm, chúng con không sống nổi.”

Tuấn dắt tay Mai bước lên lầu thu dọn hành lý. Mai không nói gì, chỉ siết chặt tay chồng. Lần đầu tiên trong căn nhà này, cô thấy mình được trân trọng.

Dưới phòng khách, bà Hạnh ngồi sụp xuống sàn. 50 cây vàng vẫn lấp lánh trên bàn, nhưng căn nhà rộng lớn bỗng chốc trở nên mênh mông và trống trải đến đáng sợ. Bà ôm lấy đống vàng, nhưng lạ thay, lần này bà không thấy ấm áp như mọi khi nữa. Bà nhận ra, mình vừa đánh mất thứ quý giá hơn vàng gấp vạn lần – đó là tình thân.

Cánh cổng biệt thự khép lại sau lưng vợ chồng Tuấn. Nắng chiều hắt lên bóng họ trải dài trên mặt đường. Không có vàng bạc, không có biệt thự, nhưng Mai thấy lòng mình nhẹ bẫng. Một cuộc đời mới, thật sự rực rỡ, giờ mới bắt đầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *