Sáu năm. Đã sáu năm kể từ cơn bão kinh hoàng ấy. Sáu năm kể từ ngày tôi phát hiện Hoàng, chồng tôi, ngoại tình. Kẻ thứ ba là Trà, một cô gái trẻ đẹp, sắc sảo. Cơn bão đó suýt chút nữa đã cuốn phăng gia đình tôi.
Nhưng Hoàng đã quay về. Anh quỳ xuống, khóc lóc, van xin. Anh nói đó là một sai lầm, một cơn say nắng ngu muội. Anh cắt đứt mọi liên lạc với Trà trước mặt tôi. Bốn năm qua, anh đã dùng hành động để chứng minh. Anh trở thành người chồng mẫu mực, người cha hoàn hảo. Anh bù đắp cho tôi mọi thứ.
Và tôi, cuối cùng cũng đã tin. Tôi tin vết thương đã lành. Cho đến hôm nay. Tôi đang ngồi trong quán cà phê, chờ gặp đối tác thì một dáng người quen thuộc lướt qua cửa kính. Trà.
Cô ta không còn vẻ quyến rũ, kiêu kỳ của bốn năm trước. Thay vào đó là nét mệt mỏi, phờ phạc. Cô ta mặc một chiếc áo phông đơn giản, vội vã băng qua đường.
Một sự tò mò độc hại, một vết sẹo cũ bỗng dưng nhói đau, thôi thúc tôi. Tôi hủy cuộc hẹn, lặng lẽ bám theo. Tôi muốn biết, cuộc sống của kẻ đã từng phá hoại gia đình tôi giờ ra sao.
Tôi bám theo cô ta qua hai con phố, đến một khu chợ cóc lụp xụp. Trà rẽ vào một trường mầm non tư thục nhỏ. Và rồi, một cảnh tượng khiến tôi “điếng người” diễn ra. Từ trong trường, một cậu bé trai chừng ba, bốn tuổi chạy vụt ra.
“Mẹ Trà!”
Cậu bé đó…
Linh hồn tôi như bị rút khỏi thể xác. Tôi phải vịn tay vào bức tường bên cạnh mới có thể đứng vững. Cậu bé đó. Đôi mắt một mí, sống mũi thẳng, và cái cách nó nhếch mép cười khi được Trà bế lên. Nó là một bản sao hoàn hảo của Hoàng. Một phiên bản thu nhỏ của chồng tôi.
Sáu năm. Sáu năm anh ta nói đã cắt đứt. Đứa bé này tầm năm tuổi. Phép toán đơn giản đến tàn nhẫn. Họ chưa bao giờ cắt đứt. Sáu năm qua anh ta lừa dối tôi. Tất cả sự ân cần, hối lỗi… đều là một vở kịch tinh vi để che giấu cho “gia đình” thứ hai này.
Cơn ghen, nỗi đau, và sự phẫn nộ dâng lên nghẹn đắng. Tôi muốn lao ra, gào thét vào mặt cả hai. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi lùi lại, ẩn mình vào một góc khuất. Tôi run rẩy rút điện thoại ra. Tôi phải chụp lại. Tôi cần bằng chứng cho sự dối trá kinh tởm này.
Đúng lúc đó, một người đàn ông đi chiếc xe máy cũ kỹ dừng lại trước mặt hai mẹ con Trà: “Em với cu Ben đi đâu về đấy?”. Trà quay lại, mỉm cười mệt mỏi. “Em vừa đón con. Anh đi làm về à? Anh Hùng… anh ấy lại gọi cho em.”
Người đàn ông cau mày. “Nó lại đòi tiền à? Thằng khốn nạn đó! Đã cờ bạc khiến anh nó chết mất xác, giờ còn định báo hại mẹ con em nữa sao?”. Tôi sững sờ. Anh nó? Chết mất xác? Hùng?
Trà thở dài, giọng não nề: “Anh Hoàng cũng dặn em cẩn thận. Anh ấy nói sẽ lo cho cu Ben, nhưng em… em không muốn phiền anh ấy mãi. Anh Hùng là em trai anh ấy, em không muốn anh Hoàng khó xử.”
Em trai? Tôi đóng băng.
Người đàn ông kia lắc đầu. “Khổ thân thằng Hoàng. Vợ chồng đang yên ổn tự dưng phải gánh thêm cục nợ của thằng em song sinh. Mà em cũng dại, yêu phải cái thằng Hùng bạc bẽo đó để giờ khổ cả đời.”. Một tia sét đánh ngang tai tôi. Hoàng – chồng tôi… có một người em trai song sinh. Tên Hùng.
Tôi nhớ rồi. Một ký ức mơ hồ loé lên. Trong đám cưới của chúng tôi, có một người giống Hoàng y đúc, nhưng ánh mắt ngông cuồng và nụ cười bất cần. Hoàng chỉ giới thiệu qua loa đó là “em trai”. Sau đó, tôi không bao giờ nghe anh nhắc lại, chỉ mơ hồ biết rằng Hùng dính vào cờ bạc, bị gia đình từ mặt. Bây giờ, mọi mảnh ghép bắt đầu vỡ ra…
Hóa ra… bốn năm trước, người mà Trà qua lại, người mà cô ta yêu, không phải là Hoàng. Đó là Hùng. Hóa ra… em trai chồng tôi mới là người đã lừa dối Trà, khiến cô có thai, rồi bỏ trốn. Trà, trong cơn tuyệt vọng, đã tìm đến công ty, tìm đến Hoàng – người anh trai song sinh giống Hùng y đúc – để yêu cầu chịu trách nhiệm.
Hóa ra… cái ngày Hoàng quỳ xuống van xin tôi. Cái ngày anh nói “Anh đã sai lầm”. Anh không nói sai lầm của ai. Anh đã không nói “Anh ngoại tình”. Anh chỉ nói “Anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương”.
Hóa ra… chồng tôi, đã đứng ra nhận lấy tội lỗi của người em trai đã bỏ trốn (hay đã chết). Anh đã chấp nhận mang danh “kẻ ngoại tình” trước mặt vợ mình, chấp nhận sự dằn vặt, chì chiết của tôi, chỉ để bảo vệ danh dự gia đình, để che đậy cho Hùng, và có lẽ… để bảo vệ đứa cháu trai vô tội này.
Anh đã dùng sáu năm ân cần để “chuộc lỗi” – một lỗi lầm anh không hề gây ra. Tôi đứng chôn chân trong góc khuất, điện thoại trên tay đã tắt ngóm từ lúc nào. Cơn giận biến mất, chỉ còn lại một sự bàng hoàng và xót xa đến nghẹt thở.
Tôi nhìn Trà, cô gái đáng thương ấy, đang ôm đứa con giống hệt chồng tôi, leo lên chiếc xe máy cũ của người đàn ông kia. Tôi đã hận nhầm người. Và tôi đã yêu một người đàn ông còn sâu sắc và phức tạp hơn tôi tưởng. Tôi quay lưng, bước đi. Tối nay, tôi sẽ về nhà, không phải để làm một trận lôi đình, mà để hỏi chồng tôi một câu: “Anh Hùng… dạo này thế nào rồi?”

