Posted in

Thấy con gái bị chồng t//át ngay giữa đám cưới, người mẹ nghèo làm chuyện không ngờ

Tiếng nhạc cưới vang lên rộn ràng trong ngôi biệt thự sáng đèn. Giữa trung tâm sảnh, Lan – cô dâu trẻ trong chiếc váy trắng tinh khôi – nắm tay Khải, người chồng mới cưới, bước lên sân khấu trong tiếng pháo hoa và lời chúc tụng.

Tất cả đều rực rỡ, trừ ánh mắt bà Hòa, mẹ của Lan, ngồi nép ở hàng ghế cuối cùng.
Bà quê nghèo, áo dài đã cũ, đôi tay chai sạn cứ siết chặt nhau. Từ khi Lan yêu Khải, bà đã biết gia đình anh chê bai, cho rằng “mẹ goá con côi, nhà rách nát, lấy về chỉ tổ xui xẻo”. Nhưng Lan vẫn kiên quyết, tin rằng “chỉ cần có tình yêu thì mọi thứ sẽ qua”.

Bà Hòa cười hiền, nuốt nước mắt vào trong.Hôm nay là ngày cưới con, bà chỉ mong con gái hạnh phúc. Lễ thành hôn đang diễn ra thì sự cố xảy ra. Khi cô dâu chú rể rót rượu cảm ơn, một người họ hàng bên nhà trai vô tình trêu: – Cô dâu đẹp thế này, chắc trước cưới cũng có khối người theo!

Câu nói đùa, nhưng Khải đột nhiên cau mặt, quay sang Lan, ánh mắt lạ lùng. Lan khẽ cười, định giải thích thì anh đột nhiên tát cô một cái nảy lửa trước mặt mọi người.

Không gian đông đúc bỗng lặng như tờ. Ly rượu trong tay Lan rơi xuống vỡ tan. Bà Hòa đứng bật dậy: – Trời đất ơi, con làm cái gì thế hả Khải?

Lan sững sờ, tay ôm má, mắt ngân ngấn lệ. Trước khi kịp nói, mẹ chồng – bà Thanh, mẹ Khải – đứng lên, giọng đanh như thép: – Đáng đời! Nghèo kiết xác lại còn không biết điều à? Cưới vào nhà giàu mà tưởng được lên tiên chắc? Đánh cho chừa!

Câu nói ấy, như con dao đâm xuyên tim bà Hòa. Bao người xung quanh xì xào, vài tiếng cười khẽ vang lên. Không ai dám lại gần. Lan run rẩy, nước mắt rơi lã chã.
Bà Hòa lao đến, kéo mạnh tay con gái, giọng nghẹn lại giữa nước mắt: – Cởi váy ra ngay đi con, về nhà với mẹ. Cưới xin gì kiểu này, nhục thế này còn ở lại làm gì nữa!

Bà nói, rồi nắm chặt tay Lan kéo đi. Lan khóc nấc:
– Mẹ… con xin lỗi, con không muốn mẹ phải chịu nhục vì con…
– Không, con gái à. Không ai đáng để mình chịu nhục như thế, nhất là người gọi mình là chồng mà lại ra tay ngay trong ngày cưới!

Tiếng váy cưới sột soạt, tiếng giày cao gót lách cách, hai mẹ con đi giữa ánh mắt ngỡ ngàng của khách mời. Mẹ chồng định lao theo nhưng chưa kịp thì một tiếng thét chói tai vang lên:
– Bà chủ! Bà chủ ngã rồi!

Mọi người hoảng hốt. Bà Thanh – người vừa chửi mắng mẹ con Lan – đang nằm gục bên bàn tiệc, toàn thân co giật, môi tím tái. – Gọi xe cấp cứu mau! Bà bị bệnh tim!

Khải hoảng loạn, quỳ xuống lay mẹ, miệng gọi thất thanh. Tiếng nhạc dừng lại, đám cưới hỗn loạn như vỡ chợ. Tin như sét đánh lọt đến tai bà Hòa khi hai mẹ con vừa bước ra cổng. Người phục vụ chạy theo, thở hổn hển:
– Cô ơi, mẹ chú rể bị bệnh tim, đang co giật trong sảnh!

Lan tái mặt, quay lại định chạy vào, nhưng bà Hòa giữ chặt:
– Con không cần quay lại đâu. Cái nhà ấy gieo lời độc địa, trời phạt ngay đó thôi.

Lan run rẩy: – Nhưng mẹ… dù sao cũng là mẹ của anh ấy…

Bà Hòa thở dài, nhìn sâu vào mắt con: – Con có lòng nhân, mẹ không cấm. Nhưng đừng để lòng nhân của con quay lại cắn vào vết thương vừa khép miệng. Con đi vào đó bây giờ, họ vẫn sẽ nói con mang xui xẻo, rằng con về là họa tới.

Lan cắn môi, nước mắt rơi.Bà Hòa nắm tay con, siết lại:
– Cái tát hôm nay, mẹ thấy rồi. Mẹ từng bị y hệt thế khi lấy cha con. Lần đầu là lỗi của ông ấy, nhưng lần sau… là lỗi của mẹ vì đã không dắt con bỏ đi sớm. Mẹ không muốn con lặp lại đời mẹ.

Lan òa khóc, ôm chặt mẹ. Hai mẹ con lặng lẽ rời đi, giữa tiếng còi xe cấp cứu hú vang sau lưng. Tối đó, trời đổ mưa như trút. Lan ngồi trong căn nhà nhỏ ở quê, ôm mặt khóc.
Bà Hòa vừa nhóm bếp vừa nói khẽ:
– Con có thấy không, người ta giàu, người ta nghĩ có thể khinh thường mình. Nhưng nghèo không có nghĩa là hèn. Cái quý nhất của đàn bà là lòng tự trọng, chứ không phải mâm cao cỗ đầy.

Lan nghẹn ngào:
– Con tưởng lấy anh ấy con sẽ có chỗ dựa… ai ngờ…
– Đàn ông tốt không cần nhà cao cửa rộng, con ạ. Chỉ cần biết trân trọng vợ.

Ngoài trời, sấm nổ rền. Mưa mỗi lúc một lớn.

Một tuần sau, họ hàng bên nhà trai tìm đến. Người chú của Khải rụt rè nói:
– Bà Thanh… vừa được cứu qua cơn nguy kịch. Trước khi bất tỉnh, bà cứ gọi tên hai mẹ con cô mãi. Bà nói bà đã sai.
Lan lặng người.
Bà Hòa chỉ thở dài:
– Trời cho bà ấy sống, chắc để tự hiểu nhân quả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *