Posted in

Mưa b//ão bố mẹ vợ ở quê gửi rau củ và bánh trung thu lên cho cháu thì bị con rể mang v//ứt hết

Trưa hôm ấy, trời vừa mưa xong, con ngõ nhỏ ẩm ướt nhưng lòng bà Hòa ở quê lại háo hức lạ thường. Bà vừa gói xong một thùng rau củ sạch nhà trồng: mấy quả cà, bó rau muống, ít bí xanh và đặc biệt là một chiếc bánh trung thu bà tự làm — nhân thập cẩm, trứng muối, gói cẩn thận trong lớp giấy bóng kính. Bà bảo ông:
“Thôi gửi ra cho con Thủy với thằng cu Tít ăn lấy hương lấy lộc. Ở thành phố chắc gì có đồ sạch mà ăn.”

Hai ngày sau, thùng hàng đến nơi. Thủy vui mừng khôn xiết, ôm lấy đứa con nhỏ reo lên:
– Ông bà ngoại gửi đồ quê cho mình kìa con!

Thằng bé Tít lon ton mở nắp, thích thú khi thấy chiếc bánh trung thu vàng óng. Nó vừa đưa lên miệng định cắn thì bất ngờ cánh cửa bật mở rầm một cái. Chồng Thủy – anh Hưng – lao vào, mặt đỏ gay:
– Bố cấm! Bỏ ngay xuống! Ai cho ăn mấy thứ bẩn thỉu quê mùa này hả?

Anh giật phắt chiếc bánh khỏi tay con, ném thẳng vào sọt rác, rồi quay sang Thủy gằn giọng:
– Lần sau cấm nhận mấy thứ vớ vẩn ở quê gửi ra! Toàn đồ bẩn, hỏng người thì ai chịu trách nhiệm? Mang hết đống này ra ngoài bãi rác vứt đi!

Thủy chết lặng. Nước mắt cô rơi lã chã nhìn đứa con run run, còn chiếc bánh – công sức của mẹ – giờ nằm chỏng chơ giữa vỏ rau và túi nilon dơ bẩn.

Chiều hôm ấy, bà hàng xóm tên Năm đi ngang qua, thấy đống rau củ còn tươi nguyên, tò mò bèn nhặt về:
– Ối giời, người ta chê của ngon đây à, uổng quá.

Bà mang về rửa sạch, để riêng từng thứ. Khi dọn lại túi bánh trung thu, bà thấy ở đáy hộp còn một lớp giấy bạc gấp kỹ. Mở ra, bà suýt đánh rơi: bên trong là một gói vàng nhỏ, mười chỉ vàng ta cùng một mảnh giấy ghi:
“Cho con Thủy ít vốn làm ăn. Đừng nói với thằng Hưng, mẹ sợ nó ngại.”

Bà Năm sững người, tim đập thình thịch. Mấy hôm sau, khu phố xôn xao khi thấy nhà bà Năm sửa sang lại mặt tiền, rồi rình rang lái chiếc ô tô mới toanh về trước cửa.

Người ta đồn đủ chuyện, nhưng chỉ Thủy ngồi trong nhà, nước mắt rơi không ngừng. Hưng thì lặng người, nhìn ra cửa sổ — nơi chiếc sọt rác hôm nào vẫn đứng lặng im như một lời nhắc nhở cay nghiệt.

Bánh trung thu mẹ gửi – tưởng chỉ là chút tình quê – hóa ra lại là bài học đắt giá nhất cuộc đời anh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *