Posted in

Mỗi tháng chồng đưa vợ 5 triệu nuôi cả nhà 4 người

Cưới nhau đã 8 năm, Hà quen với cảnh chồng cằn nhằn mỗi khi đưa tiền sinh hoạt. Tuấn, nhân viên kỹ thuật công ty lớn, lương gần 20 triệu/tháng, nhưng mỗi tháng chỉ đưa vợ 5 triệu để chi tiêu cho cả gia đình 4 người – gồm hai vợ chồng, hai đứa con nhỏ …

Cũng chỉ vì 2 đứa con nhỏ mới 1 và 2 tuổi, bố mẹ chồng già yếu không phụ được nên cô mới phải ở nhà. “Phụ nữ ở nhà có mỗi việc chăm con, cơm nước. Tôi đi làm cực cả tháng mới có tiền, cô liệu mà chi tiêu cho khéo, đừng hoang phí.” Tuấn vẫn nói thế mỗi khi vợ mở miệng xin thêm vài trăm nghìn mua thuốc cho con hay sửa nồi cơm.

Hà chưa bao giờ cãi lại. Cô chỉ im lặng, tự nhủ: “Mình nhịn cho yên cửa yên nhà, chỉ cần con cái khỏe mạnh là được.” Đưa tiền cho vợ thì Tuấn khó khăn nhưng với đồng nghiệp anh lại rất thoáng. Có khi anh sẵn sàng cho đồng nghiệp vay luôn nửa tháng lương khi họ mở lời hỏi vay. Hà đã nhiều lần nhắc chồng nhưng Tuấn mắng vợ: “Đàn bà thì biết cái gì, suốt ngày ở xó nhà biết gì xã hội. Mình giúp người ta lúc mình cần người ta mới giúp chứ. Như cô thì ma nó giúp”.

Hà im lặng không nói gì thêm, chỉ quay đi gạt nước mắt.

Một chiều mưa, bố Tuấn ngã quỵ trong nhà tắm, được đưa đi cấp cứu. Bác sĩ báo tin: “Ông cần phẫu thuật gấp trong đêm, chi phí tạm ứng là 200 triệu đồng.”Tuấn sững sờ. Anh tái mặt, lắp bắp hỏi: “Hai… hai trăm triệu ạ? Sao… sao nhiều thế bác sĩ? Nhà tôi… chưa xoay được.”

Bác sĩ nghiêm giọng: “Nếu không mổ ngay, nguy cơ tử vong cao lắm.”

Anh gọi khắp nơi: đồng nghiệp, bạn thân, họ hàng… nhưng ai cũng lắc đầu. Những anh em đồng nghiệp trước đây anh hào phóng là vậy nhưng giờ họ cũng đều nói “không có”. Tuấn ngồi thụp xuống ghế, đầu óc quay cuồng.

Chỉ sau vài giờ, bệnh viện đã giục ký cam kết mổ, nhưng anh vẫn không gom đủ nổi 30 triệu.
Trong khi đó, Hà đứng lặng ở góc hành lang, ôm chặt hai đứa con, nước mắt rơi không ngừng. Cô biết chồng không tin cô có thể giúp gì – anh ta chưa bao giờ coi cô là người “làm ra tiền”.

Khi bác sĩ định quay đi, Tuấn bực dọc nói với vợ: “Về đi, không lo nổi thì về. Có mỗi việc ở nhà trông con, giờ đến bố anh bệnh cũng chẳng giúp được gì. Đưa ông về nhà… chứ vay nợ kiểu này chắc chết luôn.”

Không ai ngờ, Hà bỗng bước thẳng đến trước quầy thu ngân, tay run run mở chiếc túi vải đã sờn. Cô rút ra một bọc tiền to được quấn chặt trong lớp giấy báo cũ, đặt xuống bàn, giọng dõng dạc vang lên:

“Nhờ bác sĩ bố trí mổ luôn cho bố tôi đêm nay! Nhà tôi đủ tiền đây rồi!”

Cả hành lang im phăng phắc. Tuấn trố mắt, ngây người nhìn vợ. Bọc tiền mở ra, toàn xấp 500 nghìn mới tinh, đếm sơ cũng hơn 200 triệu.

“Em… em lấy đâu ra số tiền này?” – giọng Tuấn run run. Hà nhìn anh, ánh mắt buồn nhưng kiên định: “Từng đồng em dành dụm suốt 4 năm nay. Từ việc may đồ thuê, bán hàng, dậy sớm gói bánh, gom từng nghìn tiền lẻ. Anh đưa em 5 triệu nuôi cả nhà, anh tưởng em không làm gì được ngoài trông con à?”

Nói rồi, cô quay sang bác sĩ: “Làm ơn cứu bố tôi. Ông đã khổ vì gia đình này quá nhiều rồi.”

Ca mổ thành công. Nhưng người chồng, từ hôm ấy, không dám nhìn thẳng vào mắt vợ nữa. Anh từng nghĩ mình là trụ cột, là người kiếm ra tiền nuôi cả nhà. Nhưng chính người vợ anh coi thường – “ở nhà ăn bám” – lại là người cứu bố anh, cứu cả gia đình anh, bằng chính những giọt mồ hôi thầm lặng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *