Posted in

Né//m cho vợ tờ 500 nghìn rồi b//ỏ mặ/c con ố//m – 3 ngày sau, người chồng nhận c/ái k/ết không ng//ờ

Cơn mưa đầu mùa đổ xuống nặng hạt. Tối đó trong căn phòng trọ bé Na — con gái 3 tuổi của Lan — sốt hầm hập, môi khô, người run bần bật. Lan gọi cho chồng 20 cuộc từ lúc con mới nóng nóng người đến lúc này Hùng mới về đến nhà. Lan vội vàng chạy ra bảo chồng: “Anh ơi, con sốt cao quá rồi, mình đưa con đi viện đi, em sợ lắm…”

Hùng đáp giọng lạnh như băng: “Nói cho cô biết, lần sau tôi bận nhậu với khách thì cô đừng có làm phiền. Ở nhà chăm con, con ốm mà không biết làm gì à. Ốm thì ra hiệu thuốc mà mua thuốc uống chứ sao”.

Lan nức nở: “Con gần 40 độ rồi, mình phải đưa con đến bệnh viện thôi, anh đi cùng với em…”. Hùng cắt lời, quát lên: “Phiền quá! Đây 500 nghìn. Mẹ con cô tự lo liệu lấy”. Anh ném tờ tiền lên bàn, xỏ dép, đóng sầm cửa bỏ đi giữa tiếng mưa rơi và tiếng con gái khóc gọi “ba ơi”.

Lan ôm con ra đường trong đêm. Mưa tạt vào mặt, ướt sũng cả áo. Cô bắt taxi đến bệnh viện, vừa run vừa cầu trời: “Xin đừng để con tôi sao cả…”. Bác sĩ bảo bé bị viêm màng não, phải nhập viện gấp. Lan một mình thức đêm trông con chứ Hùng không một cuộc gọi hay tin nhắn hỏi thăm. Ba ngày liên tiếp, cô chỉ ăn mì gói, pha nước lọc cho qua bữa.
Chiều ngày thứ ba, Na tỉnh lại gọi “mẹ ơi” yếu ớt. Lan vừa mừng vừa khóc, ôm con vào lòng.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh bật mở, mẹ chồng Lan – bà Thủy – bước vào. Bà từ quê lên, trên vai còn vác túi quà quê. Bà đến nhà trọ thấy khóa cổng, hàng xóm bảo Lan đưa con đi viện nên bà bắt xe luôn vào viện. Tay bà run run đặt túi đồ xuống bàn, giọng nghẹn lại khi nhìn thấy cảnh con dâu tiều tụy, mắt trũng sâu, áo dính đầy vết thuốc.

“Trời đất ơi… Con khổ thế này sao Lan? Còn thằng Hùng nó đâu?”. Lan im lặng. Chỉ một cái lắc đầu và dòng nước mắt trả lời thay. Bà Thủy thở dài, mắt đỏ hoe. Mẹ đã nghe hàng xóm kể hết rồi. Thằng Hùng nó không phải người. Nó dám bỏ mặc máu mủ của mình giữa cơn nguy kịch, thì nó không xứng đáng làm cha. Thôi con ạ, loại chồng như thế cũng chẳng tiếc làm gì, bỏ cho nhanh. Từ giờ mẹ từ nó. Con với cháu về ở với mẹ, để xem ở nhà không có ai cơm nước, hầu hạ, nó sống thế nào.”

Con gái được ra viện, Lan và con về quê với mẹ chồng. Trên chuyến xe về quê, Lan vừa ôm con vừa khóc. Bà Thủy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô: “Con đừng khóc. Con người sống phải có phúc có đức. Từ nay con là con gái của mẹ. Mẹ sẽ tìm cho con người chồng tử tế, biết trân trọng vợ con.”

Lan bật khóc nức nở, cúi đầu vào vai bà — người mẹ chồng mà trước nay cô luôn sợ, lại là người dang tay cứu mình giữa tuyệt vọng. Chính bà là người đã thanh toán hết viện phí cho cháu gái.

Mấy ngày liền Hùng cứ đi làm về rồi lại đi nhậu. Anh ta còn nghĩ rằng vợ giận mình nên ôm con đi về quê ngoại. Mãi tới 4 ngày sau thấy thèm cơm vợ nấu anh ta mới gọi điện cho vợ. Đầu bên kia vừa bắt máy thì anh ta đã quát lớn:

“Mẹ con cô ôm nhau về ngoại đấy hả. Có lên nhanh cơm nước cho thằng này không, tháng này tôi không đưa tiền cho chết đói cả lũ bây giờ”. Không ngờ người nghe máy lại là mẹ đẻ của mình: “Mẹ con con Lan không về ngoại mà về nhà tôi. Từ nay tôi chỉ có con Lan là con gái, tôi không có đứa con trai bất nhân như anh. Cháu tôi không có một người bố đê tiện như thế. Sống như anh quả báo sớm thôi”…

Hùng sững sờ rơi cả điện thoại…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *