Posted in

Ly hôn 8 năm vì không có con, hôm nay mẹ vợ cũ b:ất ng:ờ gọi tôi đến bệ::nh vi::ện đón con

Tám năm là 2.920 ngày. Đủ để một cuộc hôn nhân chết đi, và đủ để tôi chôn vùi ký ức về nó xuống đáy sâu của sự nghiệp và những mối quan hệ chớp nhoáng. Căn hộ cao cấp của tôi lộng lẫy, đắt tiền, và trống rỗng. Tám năm trước, tôi và Mai đã ký vào tờ đơn ly hôn trong im lặng. Lý do được điền vào ô trống đơn giản đến tàn nhẫn: “Không hợp nhau”. Nhưng cả tôi và cô ấy đều biết, “không hợp” chỉ là cái tên lịch sự của từ “không con”.

Chúng tôi đã thử mọi thứ. Bệnh viện, thuốc men, những lời khuyên, những giọt nước mắt. Áp lực từ hai phía gia đình, sự mệt mỏi trong mắt nhau, và cuối cùng là sự im lặng chết chóc trong căn nhà từng đầy ắp tiếng cười. Chúng tôi đã buông tay nhau, không oán hận, chỉ có nỗi buồn mênh mông như biển.

Hôm nay, một ngày thứ Sáu uể oải, chiếc điện thoại của tôi rung lên. Một số máy bàn lạ hoắc. Tôi nhấc máy: “Nam nghe.”. Giọng nói ở đầu dây bên kia run rẩy, ngập ngừng, quen thuộc một cách đau lòng: “Nam… là mẹ… mẹ của Mai đây.”

Tôi giật mình, ngồi thẳng dậy. Tám năm, bà không hề liên lạc với tôi: “Mẹ? Mẹ có khỏe không? Có chuyện gì…”. “Đến… đến bệnh viện X ngay!” Giọng bà vỡ ra, hoảng loạn. “Đến… đón con!”

Cái ly trên tay tôi rơi xuống sàn, vỡ tan: “Con? Mẹ nói gì vậy? Mai… Mai cô ấy làm sao?”. “Không phải!” Bà gào lên, lẫn trong tiếng nấc. “Không phải Mai! Là… là con của con. Nó tên Bách. Đến nhanh đi, Nam! Mẹ xin con!”.

Cả thế giới của tôi chao đảo. Bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng. Tôi lao đi như một kẻ mất trí. Con của tôi? Làm sao có thể? Chúng tôi đã ly hôn vì không con. Một trò đùa? Một sự nhầm lẫn? Nhưng giọng nói tuyệt vọng của mẹ vợ cũ không phải là giả.

Tôi đẩy cửa phòng bệnh 302 mà bà đã nhắn. Căn phòng trống vắng, chỉ có mẹ vợ cũ đang ngồi trên chiếc ghế gấp, mái tóc bà bạc trắng hơn tôi nhớ rất nhiều. Bà ôm mặt khóc rũ rượi.

Và trên chiếc giường bệnh trắng toát, một cậu bé đang ngồi. Nó quay đầu lại khi nghe tiếng cửa. Một giây. Hai giây. Thời gian như ngừng lại. Tôi chết lặng. Tôi không đứng vững nổi, phải vịn tay vào thành cửa. Máu trong người tôi như đông đặc lại.

Đứa bé trước mặt tôi… Nó không giống Mai. Nó không giống bất kỳ ai tôi từng biết. Nó giống hệt tôi.

Không, không phải là “giống”. Nó là một bản sao hoàn hảo của tôi lúc 7 hay 8 tuổi. Là đôi mắt một mí kiên định, là sống mũi thẳng, là cái cằm bướng bỉnh. Và… lạy Chúa… là cái nốt ruồi son nhỏ xíu ngay dưới vành tai trái mà tôi luôn tự hào.

Đứa bé nhìn tôi, đôi mắt mở to, không sợ hãi, chỉ có sự tò mò trong trẻo. “Nam…” Mẹ vợ cũ của tôi lảo đảo bước tới, bà níu lấy tay tôi, móng tay bấu vào da thịt tôi. “Nó là Bách… Nguyễn Gia Bách. Con trai của con.”

Tôi lắp bắp, không thể thốt ra một từ nào. “Tại sao… Tám năm…”. “Sau khi hai đứa ly hôn được ba tuần,” bà nức nở. “Cái Mai nó mới biết. Nó… nó không nói với con. Nó hận con. Nó nói con đã từ bỏ nó quá dễ dàng, rằng con chỉ cần một đứa con chứ không cần nó. Nó đã giấu. Tám năm nay, nó một mình…”

Tám năm. Cô ấy đã giấu tôi một bí mật động trời như vậy. Cô ấy đã tước đi của tôi quyền làm cha. Cơn giận dữ bùng lên, nhưng rồi lập tức bị dập tắt bởi một câu hỏi lạnh buốt. “Mai đâu?” Tôi nhìn quanh. “Cô ấy đâu, mẹ? Tại sao Bách lại ở đây? Tại sao lại gọi con?”

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Mẹ vợ cũ của tôi nhìn tôi, đôi mắt bà đỏ ngầu, không còn nước mắt để khóc. Bà chỉ lắc đầu, chậm rãi, nỗi đau đớn trong ánh mắt ấy khiến tôi khiếp hãi.

  • “Nó… đi rồi.”
  • “Đi? Đi đâu?”
  • “Tai nạn giao thông. Đêm qua. Chiếc xe tải… nó không qua khỏi. Nó mất… lúc 4 giờ sáng nay.”

Không… Tôi lùi lại, va vào tường. Mai… chết rồi?

“Trước khi đi,” mẹ vợ cũ thì thào. “Nó chỉ kịp nói với mẹ… ‘Trả Bách về cho ba nó. Nói anh ấy… con xin lỗi’.”…

Tôi nhìn đứa trẻ. Nó vẫn ngồi đó, im lặng. Nó chưa hiểu chuyện gì. Nó chưa biết mẹ nó đã ra đi mãi mãi, và người đàn ông đang chết lặng ở cửa chính là cha ruột của nó.

Tám năm ly hôn vì không có con. Hôm nay, tôi có con, nhưng lại mất đi người phụ nữ duy nhất trên đời có thể sinh cho tôi đứa con này. Nỗi đau mất mát và sự thật phũ phàng ập đến cùng một lúc, như một cú đấm trời giáng.

Tôi bước về phía nó, trái tim tan vỡ thành trăm mảnh. Tôi quỳ xuống trước mặt thằng bé. Đôi mắt nó, chính là đôi mắt tôi, nhìn tôi không chớp. “Chào con,” tôi cố gắng mỉm cười, giọng nói vỡ vụn. “Con là Bách… Bố là Nam.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *