Posted in

Chồng v::ứt cho vợ con 500K rồi ôm sạch tài sản 4 tỷ đi “hưởng lạc” với tì::nh già hơn 9t

Tiếng khóa vali vang lên một tiếng “xoẹt” khô khốc, cắt đứt 10 năm chung sống. Hùng, chồng tôi, trong bộ vest đắt tiền, vứt vào đó cọc tiền cuối cùng. Anh ta không thèm nhìn tôi, cũng không liếc lấy thằng Bin, con trai 5 tuổi của chúng tôi, đang đứng nép vào cửa phòng, mếu máo.

“Anh đi đâu vậy?” Tôi hỏi, giọng run rẩy, dù đã biết câu trả lời.

Hùng cười khẩy, một nụ cười mà sáu tháng trước tôi còn tưởng là quyến rũ. “Anh chán cái xó này rồi. Chán cảnh vợ con nheo nhóc, chán sự tẻ nhạt của em.” Anh ta vuốt lại mái tóc, xịt thêm chút nước hoa. “Hà cho anh biết thế nào là sống.”

Hà. Cái tên đó như một nhát dao đâm vào tim tôi. Hà là một người phụ nữ đã 45 tuổi, hơn Hùng 9 tuổi, góa chồng và giàu có. Ít nhất, đó là những gì Hùng tin. Anh ta say mê người đàn bà đó như điếu đổ, tin rằng đó mới là “đẳng cấp” của mình.

Tôi chạy đến, níu lấy cánh tay anh ta. “Còn con thì sao? Còn 4 tỷ tiền chúng ta dành dụm bán đất? Anh định mang đi hết sao?”

Hùng gạt phắt tay tôi ra, khiến tôi ngã sõng soài. Anh ta rút từ trong ví ra một xấp tiền lẻ. Anh ta đếm, rồi ném xuống đất đúng 500 ngàn đồng: “Đây,” anh ta nhếch mép. “Tiền trợ cấp. Cho mẹ con cô.”

Chiếc vali da chứa đựng 4 tỷ đồng và tương lai của anh ta, cứ thế lướt qua tôi và thằng Bin, biến mất sau cánh cửa. Tiếng khóc của con trai tôi xé tan căn phòng, nhưng tôi không thể khóc nổi. Tôi chỉ ngồi chết lặng, nhìn chằm chằm vào 5 tờ 100 ngàn nhàu nát trên sàn nhà.

Sáu tháng sau….

Một gã đàn ông lê bước trên vỉa hè. Quần áo rách nát, bốc mùi chua lòm. Mái tóc bết lại, bộ râu quai nón mọc lởm chởm che gần hết khuôn mặt hốc hác. Đôi giày da hàng hiệu của gã, thứ duy nhất còn sót lại, đã rách toác cả đế.

Hùng đói. Gã đói đến lả đi….

Sáu tháng thiên đường của gã chỉ kéo dài đúng 90 ngày. Người tình 45 tuổi của gã, “quý bà” Hà, thực chất là một tay lừa đảo chuyên nghiệp. 4 tỷ của Hùng đã bị “đầu tư” vào những dự án ma, những chuyến du lịch xa xỉ, và những món đồ hiệu mà gã không bao giờ được chạm vào. Khi tiền cạn, tình cũng tan. Hà biến mất cùng với số tiền còn lại, để Hùng lại với đống nợ từ những cuộc vui xa xỉ của ả.

Gã bị đuổi khỏi căn hộ cao cấp. Gã lang thang, làm bốc vác, thậm chí bới thùng rác. Gã đã nuốt hết sự kiêu hãnh của mình. Giờ đây, nơi duy nhất gã có thể nghĩ đến, là căn nhà cũ. Gã không mong tha thứ. Gã chỉ mong một bữa cơm.

Gã đứng trước con hẻm quen thuộc. Nhưng… có gì đó khác. Cái quán tạp hóa ọp ẹp ở đầu hẻm đã biến mất. Thay vào đó là một tiệm bánh ngọt sáng sủa, sang trọng, tên là “Linh Chi Bakery”.

Hùng ngỡ ngàng. Gã thấy một người phụ nữ mặc đồng phục tạp dề sạch sẽ, tóc búi cao gọn gàng, đang chỉ đạo nhân viên. Làn da cô ấy hồng hào, ánh mắt lanh lợi và đầy uy lực. Đó… đó là Linh?

Đúng lúc đó, một đứa bé trai kháu khỉnh, mặc bộ đồ siêu nhân, chạy từ trong tiệm ra. “Mẹ ơi, con ăn bánh trứng!”. Tim Hùng đập thình thịch. Là thằng Bin. Con trai gã. Trông nó mập mạp, vui vẻ hơn xưa rất nhiều.

Gã không kìm được. Gã lảo đảo bước tới, giọng khàn đặc, hôi hám. “Bin… Con ơi… Bố về rồi đây…”. Đứa bé đang cười, bỗng sững lại. Nó nhìn gã đàn ông rách rưới trước mặt. Đôi mắt nó mở to, không phải là sự vui mừng. Đó là sự sợ hãi.

Thằng bé lùi lại, núp nhanh sau lưng mẹ nó, tay bám chặt vào tạp dề của Linh. “Mẹ ơi!” Nó mếu máo. “Mẹ đuổi ông ăn xin này đi! Con sợ!”. Hai từ “ăn xin” đánh thẳng vào não Hùng. Gã “chết đứng”.

Chân tay gã run rẩy. Gã nhìn chằm chằm vào con trai mình. Con trai gã. Đứa con gã bỏ lại với 500 ngàn, giờ đây không nhận ra gã, gọi gã là “ăn xin”.

Linh nhìn Hùng. Không có một giọt nước mắt. Không có sự hả hê. Gương mặt cô bình thản đến đáng sợ. Cô đã biết trước gã sẽ có ngày này. 500 ngàn gã để lại không đủ sống 3 ngày. Nhưng gã không biết, bố mẹ cô đã cho cô một mảnh đất nhỏ làm của hồi môn, và cô đã bí mật học làm bánh online suốt 2 năm trời. Ngay khi gã đi, cô đã bán mảnh đất, dồn hết vốn liếng mở tiệm bánh này.

Hùng quỳ sụp xuống. Gã không còn sức để đứng. “Linh… Anh sai rồi… Anh xin em… Cho anh…”

Linh ngắt lời. Cô quay vào trong, nói với nhân viên: “Mang cho anh ta một hộp cơm.”. Rồi cô cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hùng, cái nhìn của một người xa lạ.

“Anh ăn đi,” giọng cô đều đều. “Ăn xong rồi đi.”

Hùng ngước lên, hy vọng le lói. “Linh… anh…”

Linh bước vào trong quầy thu ngân. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một tờ tiền. Hành động không ngờ tới của cô khiến Hùng sững sờ. Linh chìa tờ 500 ngàn đồng mới cóng ra trước mặt Hùng.

“Đây,” cô nói, giọng lạnh như băng. “Tôi trả lại anh. Sáu tháng trước, anh cho tôi 500 ngàn. Hôm nay, tôi trả lại anh. Chúng ta không ai nợ ai.” Cô đặt tờ tiền bên cạnh hộp cơm nóng hổi nhân viên vừa mang ra: “Thằng Bin không cần một người bố như anh. Tôi cũng không cần một người chồng như anh. Ăn rồi đi đi. Đừng bao giờ làm bẩn tiệm bánh của tôi nữa.”

Linh quay người, bế thằng Bin lên, hôn lên má nó. “Chúng ta vào trong thôi con, siêu nhân của mẹ phải đi rửa tay.”. Cánh cửa kính đóng lại, ngăn cách hai thế giới. Bên trong là ánh đèn vàng ấm áp, mùi bơ sữa thơm lừng và tiếng cười của con trẻ.

Bên ngoài, Hùng ngồi bệt trên vỉa hè, nhìn chằm chằm vào hộp cơm và tờ 500 ngàn. Nước mắt gã bắt đầu rơi, hòa lẫn với bụi bẩn trên khuôn mặt. Gã đã mất tất cả, không phải vì 4 tỷ, mà vì 500 ngàn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *