Ai nhìn vào cũng bảo Lan sướng — chồng làm công ty lớn, lương hơn hai chục triệu mỗi tháng, nhà cửa đàng hoàng, ba đứa con ngoan. Nhưng chỉ có cô mới hiểu, trong căn nhà ấy, mỗi đồng tiền đều có mùi kiểm soát.
Chồng cô – Hùng, 37 tuổi, là người đàn ông chỉ biết đến cái “tôi” của mình. Anh ta lúc nào cũng nghĩ vợ chỉ biết tiêu pha, biếu xén cho nhà ngoại. Câu cửa miệng của anh ta là:
“Tôi kiếm được tiền, cô chỉ biết xài. Đừng mang đồng nào về cho cái nhà đó!”
Tháng nào cũng vậy, anh đưa cho Lan đúng 5 triệu đồng, ném lên bàn như bố thí: “Chi tiêu đi. 5 miệng ăn, cô liệu mà lo. Tôi không in tiền ra đâu.”
Lan cúi xuống nhặt từng tờ, lòng nặng trĩu. 5 triệu – để lo tiền chợ, tiền học ba đứa con, điện nước, sữa, thuốc. Cô đã cắt giảm đến mức buổi trưa chỉ ăn rau luộc, nấu canh cua loãng, vậy mà vẫn thiếu. Còn anh, mỗi tháng đều chuyển về quê cho mẹ đẻ 10 triệu, nhưng giấu vợ.
Anh sợ cô “ghen”, sợ cô đòi gửi cho nhà ngoại. Lần nào mẹ Lan ốm, cô cũng phải vay bạn để mua thuốc cho bà.
Ngày giỗ bố vợ, Lan về quê sớm để phụ dọn mâm cỗ. Hùng thì đi sau, vì “bận công việc”.
Anh ta đến vào buổi trưa, áo sơ mi trắng phẳng phiu, khuôn mặt nghiêm nghị như người không bao giờ sai.
Khi mọi người đang dọn dẹp, Lan vào phòng, lặng lẽ rút trong túi ra 10 triệu đồng – tiền cô làm thêm mấy tháng qua, dạy học buổi tối, may áo thuê, nhặt từng đồng. Nếu không có khoản tiền này thì làm sao 5 người trong gia đình sống đàng hoàng nổi với 5 triệu chồng đưa.
Lan nói với mẹ: “Mẹ giữ lấy, để mua thuốc. Con biết anh Hùng không thích, nên con giấu.” Bà mẹ run run nhận, mắt đỏ hoe: “Mẹ không cần, mẹ sợ con khổ.”. Lan nắm tay mẹ: “Con không khổ, chỉ thấy tủi…”
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Hùng đứng đó, mặt đỏ gay, mắt long sòng sọc. Anh ta xông tới, giật phắt phong bì trong tay mẹ vợ. “Cô dám lấy tiền của tôi đưa cho mẹ cô à?” – anh ta gào lên. Tiếng hét làm cả họ quay lại. Lan đứng chết lặng, còn mẹ cô sợ hãi: “Hùng, con làm gì thế? Đây là tiền của nó…”
Chưa kịp nói hết câu, chát — một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Lan. Cô ngã dúi, tay ôm má, ánh mắt sững sờ không tin nổi. Anh ta gằn từng chữ: “Tiền tôi làm ra, cô không có quyền mang cho ai hết, kể cả mẹ cô!”
Không gian đóng băng. Lan chậm rãi đứng dậy, ánh mắt thay đổi hẳn. Cô nhìn thẳng vào mặt người đàn ông đã từng là chồng mình, giọng run nhưng dứt khoát: “Đây là tiền tôi làm ra, là công sức tôi đi dạy thêm buổi tối, thức đến khuya may vá. Tôi biếu mẹ tôi – có gì sai?
Còn anh, tháng nào cũng gửi cho mẹ anh 10 triệu, giấu tôi, thế không phải lấy tiền nhà à?
Anh để tôi xoay sở nuôi ba đứa con bằng 5 triệu bạc rồi anh còn dám đứng đây nói đạo lý sao?”
Cả căn nhà im phăng phắc. Những người họ hàng nhìn nhau, ánh mắt từ phẫn nộ chuyển sang khinh bỉ. Mẹ Lan rơi nước mắt, run rẩy ôm con gái: “Con ơi, thôi đừng nhịn nữa. Mẹ không cần tiền, mẹ chỉ cần con được sống tử tế.”
Cô em họ của Lan bước lên, nói rành rọt: “Anh Hùng, anh làm ra tiền, nhưng anh không làm ra nhân cách. Anh nghĩ anh nuôi ai? Năm triệu cho năm người mà anh còn kể công?”. Người cô bên cạnh thêm vào: “Đàn ông như anh chỉ biết đếm tiền, chứ không biết đếm nước mắt vợ.”
Hùng tái mặt. Anh ta quay sang, cãi: “Chuyện vợ chồng tôi, xin đừng xen vào.”. Nhưng mẹ vợ anh ta bước lên, giọng đanh lại như thép: “Không phải chuyện vợ chồng, đây là chuyện đạo lý!
Anh đánh con gái tôi, anh khinh thường nhà tôi, anh ích kỷ đến độ coi tiền là thứ duy nhất có giá trị. Tôi nói cho anh biết, từ hôm nay, nhà này cấm cửa anh! Tôi ủng hộ con gái tôi ly hôn. Không ai đáng phải sống với người chồng như anh.”
Hùng đứng sững, mặt đỏ bừng rồi tái đi. Cả họ đồng loạt xua tay: “Anh ra khỏi đây đi, đừng làm bẩn nhà người đã khuất.”. Hùng lùi từng bước, miệng lắp bắp: “Tôi… tôi chỉ muốn giữ tiền cho gia đình…”
Nhưng không ai nghe nữa. Lan nắm tay mẹ, nước mắt lăn dài nhưng giọng cô bình tĩnh đến lạ: “Con cảm ơn mẹ. Giờ con mới hiểu, nhịn không phải là hiền, mà là tự làm khổ mình.”
Chiều hôm ấy, Hùng bị đuổi ra khỏi cổng nhà vợ trong sự im lặng lạnh buốt. Trên tay anh vẫn là phong bì nhàu nát – thứ anh giành giật, nhưng giờ chẳng còn ý nghĩa gì. Phía trong sân, Lan ôm mẹ, ba đứa con nhỏ chạy ra, gọi “Mẹ ơi!” Cô cúi xuống, hôn từng đứa một, lòng nhẹ nhõm như vừa trút được tảng đá đè suốt nhiều năm.
Tối đó, cô viết đơn ly hôn. Không phải vì hết yêu, mà vì chẳng còn gì để tin.

