Posted in

Chồng ôm hết 10 tỷ sang sống với bồ trẻ chỉ để lại cho vợ con đúng 5 triệu đồng

Anh tên Tùng, giám đốc một công ty xây dựng, từng là người đàn ông tôi tự hào nhất. Từ hai bàn tay trắng, anh dựng được cơ nghiệp. 15 năm, chúng tôi cùng nhau dành dụm được hơn 10 tỷ – tiền tiết kiệm, công sức cả đời.

Nhưng rồi, khi anh 40 tuổi, một cô gái 25 tuổi bước vào công ty anh — trẻ trung, xinh đẹp, khéo léo gọi anh là “sếp”, là “người truyền cảm hứng”. Tôi biết, đàn ông bước qua tuổi trung niên dễ yếu lòng. Nhưng tôi không ngờ, anh lại quỵ lụy đến thế.

Ban đầu, tôi tưởng chỉ là chút cảm nắng. Rồi dần dần, anh thay đổi. Anh về nhà muộn, lạnh nhạt với vợ, cáu gắt với con. Khi tôi hỏi, anh chỉ đáp cộc lốc: “Cô sống kiểu gì mà nhìn tôi cũng thấy chán.”. Tôi lặng im. Tôi không ngờ, người đàn ông từng nắm tay tôi dưới mái ngói dột ngày xưa giờ lại sợ vợ nghèo, chán vợ già.

Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy, tài khoản ngân hàng trống rỗng. Tôi điên cuồng gọi điện cho kế toán công ty. Cô ta nói nhỏ, ngập ngừng: “Chị ơi… anh Tùng đã rút toàn bộ rồi. Anh nói chuyển sang đầu tư riêng…”

Tôi ngã quỵ. 10 tỷ – toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng – biến mất. Chỉ còn lại 5 triệu anh nhét trong ngăn tủ cùng mảnh giấy nguệch ngoạc: “Anh cần thời gian sống cho mình. Em đừng tìm anh.”

Tôi không khóc. Tôi chỉ thấy lòng rỗng như căn nhà trống. Tôi dắt con gái ra chợ bán hàng, bắt đầu lại từ đầu với số vốn ít ỏi. Mỗi đêm, khi con ngủ, tôi nhìn tấm ảnh 3 người treo trên tường mà cười cay đắng: “Người ta bỏ 10 tỷ để mua vài tháng ảo tưởng.”

Rồi 1 năm trôi qua. Người ta kể anh bị bồ lừa sạch. Cô ta bán nhà, bỏ trốn cùng số tiền cuối cùng của anh. Công ty cũng sụp đổ, cổ đông kiện, bạn bè quay lưng. Anh – người từng ngồi bàn lớn, giờ ngủ nhờ nhà trọ, nợ nần chồng chất.

Hôm anh trở về, trời lại mưa. Cánh cửa nhà tôi mở ra, anh đứng đó, áo ướt sũng, khuôn mặt hốc hác. Đứa con gái mười tuổi nhìn anh, bối rối: “Ba… ba về thật hả?”

Anh mỉm cười, giọng run: “Ba… nhớ con.”

Tôi đứng trong bếp, lau tay, bước ra. Người đàn ông trước mặt tôi – gầy gò, tiều tụy, ánh mắt cầu xin – không còn chút hình ảnh của người chồng năm xưa. Anh nhìn tôi, giọng run rẩy: “Hà… anh biết anh sai rồi. Anh bị lừa, anh mất hết. Giờ anh chỉ còn em và con thôi. Cho anh một cơ hội được làm lại, được về nhà.”

Tôi nhìn anh thật lâu. Trong đầu tôi hiện lại những tháng ngày chồng chất: Hình ảnh anh ôm vali đi, không ngoảnh lại. Cảnh tôi gục trong bệnh viện vì kiệt sức. Những đêm con hỏi: “Ba có về không?” và tôi phải cười nói dối.

Tôi hít sâu, giọng bình thản: “Anh hỏi tôi cho anh về à?”

Anh gật đầu, ánh mắt khẩn khoản. “Anh thề sẽ không như trước nữa. Anh hối hận lắm. Hà, anh xin em…”

Tôi cười. Nụ cười mà chính tôi cũng thấy lạnh. “Anh biết không, 10 tỷ không làm tôi sụp đổ. Nhưng 5 triệu anh ném lại – nó khiến tôi hiểu rõ giá trị của mình trong mắt anh.
Anh cho tôi 5 triệu để sống, còn anh mang 10 tỷ đi mua phản bội. Anh có biết những tháng ngày mẹ con tôi phải húp cháo loãng cầm hơi trong khi anh và ả ta tiêu sài hoang phí 10 tỷ đồng có mồi hôi nước mắt thậm chí là máu của tôi không? Giờ anh trắng tay, anh muốn về lại. Nhưng nhà này không còn chỗ cho người chỉ biết quay lại khi mất tất cả.”

Anh quỵ xuống, nước mắt hòa trong mưa. “Anh xin em… cho anh nhìn con lần cuối…”

Tôi gọi con lại. Bé nắm chặt tay tôi, ánh mắt sợ hãi. Tôi cúi xuống, thì thầm với con: “Chào ba đi con, rồi vào trong học bài.”

Đứa bé ngoan ngoãn gật đầu, khẽ nói: “Con chào ba. Ba nhớ giữ sức khỏe.”

Rồi nó bước vào, nhẹ như một cánh lá rơi. Tôi nhìn anh lần cuối. Giọng tôi nhỏ nhưng dứt khoát, từng chữ như khép lại cả một chương đời:

“Anh có thể mất tiền, mất danh, nhưng tôi sẽ không để con tôi mất mẹ thêm lần nữa.
Đời này, cửa nhà này – không còn mở cho anh nữa.”

Anh đứng lặng giữa mưa, đôi mắt trống rỗng. Tôi khép cửa. Tiếng then cửa khít lại, tiếng gió ngoài kia rít lên như xé.

Tôi quay vào, con gái ôm lấy tôi, thì thầm: “Mẹ ơi, mình không còn nghèo nữa đâu, phải không?”

Tôi gật đầu, cười mà nước mắt ứa ra: “Không, con à. Từ lúc ba con đi, mẹ mới thực sự giàu – vì mẹ còn có con.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *