Chiếc điện thoại trên tay Vy rung lên bần bật. Màn hình sáng rực thông báo từ ngân hàng: +200.000.000 VND. Nội dung chuyển khoản vỏn vẹn ba chữ: “Tiền dưỡng thai”.
Vy đánh rơi chiếc điện thoại xuống mặt bàn kính. Cô ngồi thẫn thờ trong góc quán cà phê, tay vô thức đặt lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì. Hai trăm triệu. Một con số khổng lồ đối với một nhân viên văn phòng quèn như cô, nhưng lúc này, nó nặng tựa ngàn cân.
Người gửi là Lâm – sếp tổng của cô. Người đàn ông hào hoa, lạnh lùng và là người mà Vy đã trót trao gửi đêm định mệnh ấy trong chuyến công tác Đà Lạt hai tháng trước. Một đêm say, một phút yếu lòng, và kết quả là sinh linh đang tượng hình trong bụng cô.
Sáng nay, cô lấy hết can đảm đặt tờ giấy siêu âm lên bàn làm việc của anh rồi quay lưng chạy biến. Cô không đòi hỏi danh phận, cô chỉ muốn anh biết sự tồn tại của đứa trẻ. Và phản hồi của anh là đây: 200 triệu.
Vy cười chua chát. “Hóa ra, anh muốn dùng tiền để mua sự im lặng sao? Hay đây là phí bồi thường để tôi tự lo liệu và biến mất?”
Cánh cửa phòng VIP của quán cà phê bật mở. Lâm bước vào. Vẫn bộ vest đen lịch lãm, gương mặt điển trai nhưng phảng phất nét mệt mỏi. Anh không ngồi xuống đối diện mà kéo ghế ngồi sát cạnh Vy. Mùi nước hoa gỗ đàn hương quen thuộc khiến tim cô thắt lại.
– Em nhận được tiền chưa? – Giọng Lâm trầm khàn.
Vy ngẩng lên, mắt ầng ậc nước, giọng run rẩy nhưng đầy tự trọng: – Anh coi tôi là gì? Gái bao sao? Anh nghĩ 200 triệu này là xong trách nhiệm, là tôi sẽ ngoan ngoãn đi phá thai hay ôm con đi chỗ khác để không ảnh hưởng đến danh tiếng của anh?
Lâm nhìn cô, ánh mắt không có sự khinh miệt, chỉ có một nỗi sợ hãi mơ hồ mà lần đầu tiên Vy nhìn thấy ở người đàn ông quyền lực này. Anh nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của cô.
– Không, Vy. Em hiểu lầm rồi. – Lâm hít một hơi sâu, như thể đang lấy đà cho một cú nhảy tử thần. – Số tiền đó không phải để đuổi em đi. Đó là tiền cọc.
– Tiền cọc? – Vy ngơ ngác.
– Đúng. Tiền cọc cho một sự đảm bảo. – Lâm siết chặt tay cô hơn, giọng anh bắt đầu lạc đi. – Anh muốn em giữ đứa bé. Anh muốn em sinh nó ra. Anh sẽ chu cấp tất cả, nhà, xe, bảo mẫu, bất cứ thứ gì em muốn.
Vy cảm thấy một tia hy vọng len lói. Vậy là anh muốn chịu trách nhiệm? Anh muốn làm cha? Nhưng tia hy vọng vừa nhen nhóm đã bị câu nói tiếp theo của Lâm dập tắt, lạnh buốt sống lưng.
– Nhưng có một điều em phải biết. – Lâm cúi gằm mặt, vai anh run lên. – Đứa bé này… không thể là con anh.
Không gian xung quanh như nổ tung. Vy chết lặng. Cô giật phắt tay mình ra khỏi tay anh, cảm giác bị sỉ nhục dâng trào.
– Anh nói cái gì? Đêm đó chỉ có tôi và anh! Tôi không phải loại người lăng loàn! Anh dám chối bỏ máu mủ của mình bằng cách hèn hạ này sao?
– Anh không nghi ngờ nhân phẩm của em! – Lâm ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu, giọng nói vỡ vụn trong đau đớn. – Anh tin em. Nhưng anh tin vào y học hơn. Vy à… Anh đã triệt sản từ 5 năm trước.
Vy sững sờ, miệng há hốc không thốt nên lời. Triệt sản? Nếu anh đã triệt sản, vậy đứa bé trong bụng cô là của ai? Đêm đó cô say, cô chỉ nhớ mình nằm trong vòng tay ấm áp của Lâm, mùi hương của anh, hơi thở của anh.
Thấy vẻ mặt hoang mang tột độ của Vy, Lâm nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt lăn dài trên má người đàn ông kiêu hãnh. Anh thì thầm lời thú nhận chấn động, lời thú nhận khiến Vy vừa mừng rỡ vì được minh oan, lại vừa sợ hãi đến tột cùng.
– Đêm đó ở Đà Lạt… anh cũng say. Nhưng anh nhớ rõ, khi anh dìu em về phòng, anh đã gục ngay trên ghế sofa vì kiệt sức. Anh không hề chạm vào em theo cách đó. Nhưng… – Lâm ngập ngừng, giọng anh trở nên đáng sợ. – Khoảng nửa đêm, anh lơ mơ tỉnh dậy vì tiếng động. Anh thấy… Khánh – người em trai song sinh của anh – bước ra từ phòng ngủ của em.
Vy bụm miệng, ngăn tiếng hét thất thanh. Khánh – người em trai nổi tiếng ăn chơi trác táng, kẻ luôn đố kỵ và tìm mọi cách lật đổ Lâm để giành quyền thừa kế tập đoàn.
– Hắn ta đã lén đi theo chúng ta. Hắn ta biết anh say. Hắn ta đã vào phòng em… – Lâm nghiến răng, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. – Hắn làm điều đó không phải vì ham muốn, mà để gài bẫy. Hắn muốn em có thai, rồi dùng đứa bé này – đứa cháu đích tôn của dòng họ – để ép bố mẹ anh giao quyền thừa kế cho hắn, vì anh là kẻ vô sinh.
Vy bủn rủn tay chân. Cô không chỉ là nạn nhân của một trò đùa số phận, mà còn là quân cờ trong một cuộc chiến gia tộc tàn khốc. Đứa con trong bụng cô không phải kết tinh của tình yêu, mà là “vũ khí” của một kẻ thủ đoạn.
– Tại sao… tại sao anh lại nói cho tôi biết? – Vy hỏi trong nước mắt. – Tại sao anh lại chuyển tiền?
Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định: – Vì anh yêu em. Anh yêu em từ lâu rồi Vy à. Câu nói ấy như dòng nước ấm chảy qua trái tim đang băng giá của Vy.
– 200 triệu này là để em trốn đi ngay lập tức. – Lâm nói nhanh, giọng gấp gáp. – Khánh đã biết em có thai. Hắn đang cho người tìm em. Nếu hắn tìm thấy, hắn sẽ bắt em về, giam lỏng em cho đến khi em sinh con, rồi hắn sẽ cướp đứa bé để uy hiếp gia đình anh. Hắn sẽ không để em yên đâu.
Lâm rút trong túi áo ra một tấm vé máy bay và một chìa khóa. – Đây là vé đi Singapore chuyến tối nay. Còn đây là chìa khóa căn hộ của anh bên đó. Em hãy sang đó dưỡng thai. Anh sẽ sắp xếp công việc ở đây để sang với em sớm nhất có thể.
– Nhưng… đứa bé là con của Khánh… – Vy nức nở. – Anh có chấp nhận được không?
Lâm đứng dậy, ôm chầm lấy Vy vào lòng, che chở cô như một ngọn núi vững chãi. – Dù dòng máu chảy trong người nó là của ai, nhưng người mang nặng đẻ đau là em – người phụ nữ anh yêu. Nếu em đồng ý, anh sẽ là cha của nó. Chúng ta sẽ nuôi dạy nó thành một người tử tế, không giống như cha ruột của nó. Nhưng trước hết, em phải an toàn đã.
Vy nép vào ngực Lâm, cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh mẽ. Cô vừa mừng vì tình yêu cao thượng của anh, vừa sợ hãi trước sóng gió gia tộc đang chực chờ ập tới. Nhưng cô biết, với bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô lúc này, cô sẽ không phải chiến đấu một mình.
– Đi thôi em, xe đang đợi. – Lâm thì thầm.
Cánh cửa quán cà phê khép lại, bỏ lại sau lưng những ồn ào phố thị. Một hành trình chạy trốn bắt đầu, nhưng cũng là khởi đầu cho một tình yêu đầy bão tố nhưng chân thành.

