Tôi lấy Tuấn khi cả hai vừa tròn 27 tuổi. Tuấn là người đàn ông hiền lành, yêu thương vợ, nhưng anh lại có một “điểm chết” khiến tôi đắn đo mãi trước khi gật đầu: Anh là con một, cháu đích tôn của một dòng họ lớn ở quê.
Ngày về ra mắt, nhìn cơ ngơi bề thế và thái độ săn đón của họ hàng, tôi đã lờ mờ cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Bố mẹ chồng tôi, đặc biệt là mẹ anh, coi việc có người nối dõi là sứ mệnh thiêng liêng nhất của đời người.
“Cái Lan mông to thế này thì dễ đẻ, chắc chắn là sinh con trai rồi. Nhà này phúc đức lắm mới kén được dâu như thế!” – Đó là lời khen đầu tiên mẹ chồng dành cho tôi, nhưng nghe xong, tôi lại thấy lạnh sống lưng. Bà không khen tôi giỏi giang, xinh đẹp hay hiền thục, bà chỉ nhìn vào khả năng sinh sản của tôi như đang đánh giá một món hàng.
Cuộc sống chung những ngày đầu ngỡ là êm đềm. Tôi cố gắng làm tròn bổn phận dâu con, đi thưa về gửi, cơm nước chu toàn. Nhưng sự bình yên giả tạo ấy nhanh chóng vỡ vụn khi mẹ chồng bắt đầu lộ rõ sự nôn nóng.
Trong bữa cơm tối, câu chuyện của bà bao giờ cũng xoay quanh những người họ hàng vừa sinh được cháu trai, hay những bài thuốc bí truyền để “nặn” ra quý tử. Bà tuyên bố thẳng thừng: “Mẹ không quan trọng dâu con làm ông nọ bà kia, kiếm nhiều tiền hay ít tiền. Mẹ chỉ cần nhà này có tiếng trẻ con khóc, mà dứt khoát đứa đầu lòng phải là con trai để bố con còn ngẩng mặt nhìn tổ tiên. Dù sinh 2 hay 3 đứa, kiểu gì cũng phải có đứa chống gậy.”
Áp lực khiến tôi căng thẳng, nhưng vì yêu chồng, tôi cũng lên mạng tìm hiểu, áp dụng đủ mọi phương pháp canh trứng, ăn uống tẩm bổ. Và rồi tin vui cũng đến. Tôi có thai. Cả nhà mừng như bắt được vàng. Mẹ chồng cấm tiệt tôi làm việc nhà, đi nhẹ nói khẽ cười duyên.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Hôm ấy trời mưa phùn, sảnh công ty trơn trượt, tôi vội vàng chạy vào thang máy thì trượt chân. Cú ngã điếng người ấy đã cướp đi đứa con đầu lòng của chúng tôi khi thai vừa tròn 8 tuần. Nỗi đau mất con khiến tôi suy sụp hoàn toàn. Tuấn ôm tôi khóc, an ủi rằng con cái là lộc trời, mình còn trẻ còn nhiều cơ hội. Nhưng mẹ chồng tôi thì không nghĩ thế.
Vừa từ bệnh viện về, nhìn tôi nằm bẹp trên giường với gương mặt xanh xao, bà không hỏi han lấy một lời mà buông giọng chì chiết: “Đã bảo ở nhà dưỡng thai thì không nghe, cứ thích đi làm để đi diễn với thiên hạ. Giờ thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài. Cô không biết giữ gìn thì đẻ đái cái gì!”.
Từng lời của bà như xát muối vào lòng tôi. Tôi cắn chặt môi đến bật máu để không bật lại, nước mắt cứ thế chảy dài xuống gối. Mới mất con được 2 tháng, cơ thể và tâm lý tôi chưa kịp hồi phục thì mẹ chồng đã bắt đầu chiến dịch “tìm cháu” đợt hai. Bà không cho tôi dùng biện pháp tránh thai để hồi phục tử cung mà ép phải “thả” ngay lập tức.
Kinh khủng hơn là những bát thuốc đen ngòm, đặc quánh mà bà bắt tôi uống mỗi tối. Bà bảo đó là thuốc của một ông lang trên vùng cao, cam kết “uống vào đẻ con trai ngay tắp lự”.
“Mẹ ơi, con mới ốm dậy, bác sĩ bảo cần nghỉ ngơi ít nhất 6 tháng mới nên có thai lại. Với lại thuốc này không nhãn mác, con sợ…” – Tôi yếu ớt phản kháng. Mắt mẹ chồng long lên sòng sọc: “Trứng khôn hơn vịt à? Bác sĩ Tây y thì biết cái gì. Đây là thuốc gia truyền, bao nhiêu người uống đẻ sòn sòn. Cô không uống định để nhà này tuyệt tự hả?”.
Vì muốn yên cửa yên nhà, tôi nhắm mắt nhắm mũi uống. Nhưng chỉ sau 3 ngày, tôi bắt đầu đau bụng dữ dội, đi ngoài liên tục, người lả đi vì mất nước. Tuấn hoảng hốt đưa tôi đi cấp cứu, bác sĩ kết luận tôi bị ngộ độc thực phẩm do dùng dược liệu không rõ nguồn gốc, men gan tăng cao đột biến.
Lần đó, Tuấn đã cãi nhau với mẹ một trận to. Anh gạt phăng bát thuốc bà mang đến, tuyên bố cấm mẹ không được cho tôi uống bậy bạ nữa. Mẹ chồng tôi im lặng, nhưng ánh mắt bà nhìn tôi từ hôm đó hằn lên sự ghét bỏ tột cùng. Bà cho rằng tôi là đứa con dâu “cành cao cành bổng”, đã không biết đẻ lại còn xúi giục chồng bật lại mẹ.
Đỉnh điểm là chiều hôm qua. Tuấn đi công tác vắng nhà. Tôi đi làm về mệt, vừa dựng cái xe thì thấy mẹ chồng đang ngồi giặt chậu quần áo to tướng giữa sân. Thấy tôi, bà không nói gì, chỉ hất hàm về phía đống bát đũa chưa rửa từ trưa:
“Cô về rồi thì liệu hồn mà dọn dẹp, đừng có nằm ườn ra đấy. Uống thuốc bổ vào người cho lắm mà không biết đẻ thì cũng chỉ tốn cơm tốn gạo.”
Sự ức chế dồn nén bao lâu nay bùng nổ. Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào bà: “Mẹ, con cũng đi làm kiếm tiền như chồng con, con không ăn bám. Chuyện con cái là lộc trời, con vừa mất con, mẹ không thương xót thì thôi sao mẹ cứ đay nghiến con mãi thế? Thuốc của mẹ làm con suýt chết, mẹ có biết không?”.
Tôi chưa dứt câu, mẹ chồng đã vùng đứng dậy. Bà bê nguyên chậu nước giặt quần áo đầy xà phòng và cặn bẩn hất thẳng vào mặt tôi. “À, con ranh này! Mày dám treo mồm lên cãi tao hả? Mày không uống thuốc tao, mày không muốn đẻ cho nhà tao thì mày cút! Cút ngay khỏi nhà tao! Nhà tao vô phúc mới rước phải loại ‘cây độc không trái’ như mày!”.
Nước xà phòng cay xè chảy vào mắt, vào mũi, ướt sũng bộ quần áo công sở. Tôi đứng chết lặng giữa sân, toàn thân run rẩy vì lạnh và vì nhục nhã. Tôi không tin nổi người đàn bà đứng trước mặt mình lại có thể tàn nhẫn đến mức này.
Đúng lúc đó, tiếng cổng sắt rầm rầm mở ra. Tuấn đã về sớm hơn dự định. Cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ. Vợ ướt như chuột lột, nước mắt hòa lẫn nước bẩn lem nhem, còn mẹ thì tay chống nạnh, mặt đỏ gay gắt đang gào thét đuổi con dâu.
Tuấn vứt vội cái túi xách xuống đất, lao đến bên tôi. Anh lấy tay lau vội khuôn mặt đầy nước của vợ, giọng lạc đi: “Có chuyện gì thế này?”.
“Mày hỏi vợ mày ấy! Nó hỗn láo, tao dạy dỗ nó đấy! Tao đuổi nó đi, mày có giỏi thì đi theo nó luôn đi!” – Mẹ chồng tôi vẫn chưa hả giận, hét lớn.
Tuấn quay lại nhìn mẹ, ánh mắt anh lần đầu tiên tôi thấy, không còn là sự nhẫn nhịn hay kính trọng nữa, mà là sự thất vọng tột cùng và cương quyết đến lạnh lùng: “Mẹ, con nhịn mẹ nhiều rồi vì nghĩ mẹ thương con, mong cháu. Nhưng hành động hôm nay của mẹ với vợ con là không thể chấp nhận được. Cô ấy là vợ con, là người con cưới về để yêu thương chứ không phải cái máy đẻ để mẹ hành hạ.”
Nói rồi, anh nắm chặt tay tôi, kéo mạnh về phía chiếc xe ô tô vẫn đang nổ máy: “Mẹ đã làm vậy thì bọn con đi. Từ nay con sẽ ra ở riêng, bao giờ mẹ suy nghĩ lại và tôn trọng vợ con thì con về.”
“Mày… mày dám bỏ mẹ vì con đàn bà này sao? Tuấn! Mày đứng lại cho tao!”. Mặc kệ tiếng gào khóc thảm thiết và những lời nguyền rủa của mẹ vang lên phía sau, Tuấn vẫn mở cửa xe, đẩy tôi vào rồi rồ ga phóng vụt đi.
Trong xe, không khí im lặng đến ngột ngạt. Tôi co ro vì lạnh và sợ hãi, liếc nhìn sang chồng. Tay anh nắm chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, khuôn mặt đanh lại kìm nén cơn giận. Anh tấp xe vào lề đường, cởi chiếc áo vest khoác lên người tôi, rồi ôm chầm lấy tôi thật chặt.
“Anh xin lỗi… Anh sai rồi. Lẽ ra anh phải đưa em ra riêng sớm hơn. Từ giờ, sẽ không ai được phép làm tổn thương em nữa, kể cả đó là mẹ anh.”
Tôi òa khóc nức nở trong vòng tay chồng. Lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày tháng tủi nhục, tôi mới cảm thấy mình được bảo vệ thực sự. Cánh cửa nhà chồng đã khép lại sau lưng, phía trước có thể sẽ khó khăn khi phải tự lập, nhưng chỉ cần người đàn ông này còn nắm tay tôi, tôi tin mình sẽ vượt qua tất cả.

