Posted in

Ch//ê vợ sau si//nh s//ập s//ệ chồng đi cặp b//ồ, cô vợ cao tay mang B-C-S tới tận nơi

Chúng tôi kết hôn mới được 3 năm, cuộc sống cũng chẳng có gì áp lực. Sau khi cưới, vợ sinh cho tôi một cặp song sinh cả trai cả gái. Bây giờ các con mới được 8 tháng, đi trẻ thì chưa ai trông, mà thuê người giúp việc thì không yên tâm chút nào. Vì thế, tôi thuyết phục vợ ở nhà chăm con. Các con vừa có tình cảm của mẹ, bản thân tôi cũng yên tâm kiếm tiền.

Ở nhà quá lâu nên vợ tôi có phần bệ rạc. Trước đây mỗi lần ra ngoài, cô ấy lại quần là áo lượt, ăn mặc sang chảnh. Còn bây giờ, tóc tai rối bù, quần áo thì nhăn nhúm. Tôi là chồng, không thể tránh khỏi việc chán chường.

Đợt này, tôi được bạn giới thiệu một cô gái. Cô ấy chưa có chồng, đang muốn tìm một người sẵn sàng chu cấp kinh tế. Thế rồi chúng tôi đến với nhau, lúc nào muốn, tôi sẽ gọi cô ấy đến nhà nghỉ. Bù lại, mỗi tháng, tôi sẽ đưa cô ấy 6 triệu làm phí quen nhau.

Tôi cứ nghĩ vợ mình không hề biết chuyện này. Bởi 3 tuần nay, mọi chuyện vẫn trót lọt, vợ tôi cũng không có biểu hiện gì khác ngày thường. Vậy mà tối hôm qua, khi tôi vừa gọi người tình đến thì thấy vợ nhắn tin:

Tôi cứ ngỡ mình khôn ngoan, giấu vợ vụng trộm suốt 3 tuần qua mà không hề có sơ hở. Vậy mà tối qua, khi đang cùng bồ trong nhà nghỉ, điện thoại bất ngờ rung lên. Tin nhắn của vợ:

  • “Anh mở cửa đi, em có thứ đặt ở ngoài.”

Tôi lạnh sống lưng. Run rẩy bước ra, mở khẽ cánh cửa… và chết đứng. Dưới chân là một hộp bao cao su sáng choang, đặt ngay ngắn.

Chưa kịp hoàn hồn, tin nhắn thứ hai tới ngay lập tức:

  • “Đừng nói gì cả, em xem như mình chưa biết gì, chúc anh vui vẻ.”

Mặt mũi tôi tái mét, tim đập dồn dập. Cả đêm đó, tôi không dám động vào người tình, tôi cũng không dám về.

Sáng hôm sau, tôi lê bước vào nhà. Vợ đã chờ sẵn. Không còn dáng vẻ xuề xòa bệ rạc thường ngày, cô ấy mặc váy gọn gàng, mái tóc buộc cao, đôi mắt sắc lạnh. Bên cạnh còn có cả mẹ vợ…

Tôi lắp bắp:

  • “Em… em biết hết rồi à?”

Cô ấy không trả lời, chỉ đẩy tập hồ sơ sang trước mặt tôi. Tôi run run mở ra, tim đập thình thịch. Bên trong là ảnh, tin nhắn, thậm chí cả hóa đơn nhà nghỉ – bằng chứng rõ rành rành.

Cô ấy cất giọng bình thản:

  • “Anh nghĩ em ngốc thật sao? Lâu nay, em để mặc anh tự diễn, để em thu đủ chứng cứ. Lúc đầu em cứ nghĩ mình hi sinh ở nhà chăm con thì chồng phải biết thương vợ, đằng này anh quay ra chê vợ đi tìm của lạ. Nếu anh bóc bánh qua đường thì thôi em còn hiểu mà bỏ qua, đằng này anh cặp kè lấy tiền vợ đưa chu cấp cho cô ta…

Tôi đỏ bừng mặt không nói được gì. Cô ấy tiếp lời:

  • Đơn ly hôn đã soạn xong. À, còn một điều nữa…”

Cô ấy cúi xuống, kéo nhẹ chiếc vali đặt dưới ghế, mở ra. Tôi chết lặng khi thấy xấp tiền dày cộp bên trong.

  • Sáu triệu anh đưa cho cô ta mỗi tháng? Xin lỗi, nhưng đó là tiền em chủ động đưa cho anh, để xem anh dùng làm gì. Em đã khiến cô ta phải trả lại tất cả số tiền này cho con em, nếu không toàn bộ những bức ảnh này sẽ tới cơ quan và gia đình cô ta, đời cô ta coi như chấm hết…

Tôi nghẹn họng, mồ hôi túa ra khắp người.

  • Em… xin em hãy tha thứ cho anh…
  • Muộn rồi… hãy đến bên cô ta đi, ở bên cô ta anh nói yêu thương cô ta lắm mà. Tuần trước 2 đứa con ốm, tôi gọi anh nhưng anh kêu bận ở công ty giải quyết công việc để 1 mình tôi phải đưa con vào viện. Giây phút đó coi như anh đã không xuất hiện trong cuộc đời mẹ con tôi nữa rồi. Từ giờ không bao giờ tôi làm phiền các người nữa đâu.

Vợ tôi quay sang bế hai con từ tay mẹ đẻ:

  • Các con, từ nay chỉ còn mẹ thôi nhưng mẹ hứa sẽ mang lại cho các con một cuộc sống đàng hoàng nhất…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *