Chị gái tôi mất vì tai nạn giao thông đột ngột. Nỗi đau chưa kịp nguôi, mộ chị còn chưa xanh cỏ thì đúng ngày cúng 49 ngày, một tin đồn lọt đến tai tôi khiến máu trong người tôi sôi sục. Người ta bảo anh rể tôi, anh Hùng, đang ráo riết nhờ mai mối tìm người về “chăm sóc cơm nước”.
Trong mắt tôi lúc ấy, Hùng hiện nguyên hình là gã đàn ông bạc bẽo. Chị tôi nằm xuống chưa đầy hai tháng, anh ta đã không chịu nổi cảnh gà trống nuôi con mà muốn tìm hơi ấm mới. Tôi mang theo cơn giận dữ, chạy xe thẳng đến nhà anh ngay buổi chiều hôm đó, định bụng thắp hương cho chị xong sẽ làm cho ra nhẽ.
Căn nhà vắng lặng, mùi khói hương trầm mặc, u uất. Tôi vừa bước qua cánh cổng, chưa kịp dựng xe thì cửa nhà bật mở. Bé Bông – đứa cháu gái mới 4 tuổi của tôi lao vụt ra.
Gương mặt con bé hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì khóc nhiều, nhưng khi nhìn thấy tôi, mắt nó sáng rực lên như bắt được phao cứu sinh. Nó lao vào lòng tôi, ôm chặt lấy chân tôi, gào lên nức nở: “Mẹ! Mẹ về rồi! Mẹ đừng đi nữa!”
Tôi sững sờ. Tôi và chị Hạnh giống nhau như hai giọt nước, từ vóc dáng đến mái tóc dài ngang lưng. Có lẽ trong cơn mơ hồ của nỗi nhớ, con bé đã ngỡ tôi là mẹ nó trở về.
Tôi định cúi xuống giải thích: “Bông ơi, là dì…” thì anh Hùng từ trong nhà bước ra.
Trông anh rể tàn tạ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Râu ria lởm chởm, áo sơ mi nhăn nhúm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh nhìn cảnh con gái ôm chặt lấy tôi, đôi vai anh run lên bần bật.
Anh bước nhanh tới, không chào hỏi, bàn tay anh nắm chặt lấy cổ tay tôi, run rẩy nhưng đầy khẩn thiết. Anh ghé sát tai tôi, hơi thở gấp gáp, giọng khản đặc, thì thầm đúng 3 từ: “Cứu con anh!”
Tôi ngơ ngác nhìn anh. Anh buông tay, mắt ầng ậc nước, nói vội vàng như sợ tôi từ chối: “Bông nó không chịu ngủ, nó khóc đòi mẹ suốt cả tuần nay rồi sốt cao. Bác sĩ bảo tâm lý con bé đang hoảng loạn cực độ. Anh xin em… tối nay, chỉ tối nay thôi, em hãy đóng giả làm mẹ nó, nằm với nó một đêm được không? Anh van em…”
Hóa ra, cái tin đồn anh “tìm người chăm sóc” là do anh nhờ người tìm bảo mẫu có ngoại hình giống vợ để dỗ con ăn ngủ, nhưng qua miệng lưỡi thế gian lại thành tìm vợ mới. Cơn giận trong tôi tan biến, thay vào đó là sự chua xót trào dâng.
Đêm hôm ấy, tôi mặc chiếc váy ngủ cũ của chị Hạnh, nằm lên chiếc giường quen thuộc vẫn còn vương mùi hương của chị.
Bé Bông nằm gọn trong lòng tôi. Bàn tay bé xíu của nó sờ lên mặt tôi, mân mê vành tai tôi – thói quen cũ mỗi khi nó ngủ với mẹ. Nó thì thầm: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con đi nữa nhé. Con ngoan mà, con không đòi đồ chơi nữa đâu.”
Trái tim tôi như có ai bóp nghẹt. Tôi không dám khóc thành tiếng, chỉ biết cắn chặt môi, nước mắt chảy ngược vào trong, nhẹ nhàng vỗ về lưng nó: “Ừ, mẹ đây. Mẹ thương Bông nhất.”
Hơi ấm từ đứa cháu nhỏ và mùi hương của chị gái khiến ranh giới giữa sự sống và cái chết như bị xóa nhòa. Cả đêm đó, tôi nằm im không dám cựa quậy, sợ làm vỡ giấc mơ mong manh của cháu.
Gần sáng, tôi nghe tiếng động nhẹ ngoài cửa phòng. Cánh cửa khép hờ. Qua khe cửa, tôi thấy anh Hùng ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, lưng dựa vào tường, tay ôm tấm ảnh thờ của chị. Anh không ngủ, anh ngồi canh cho giấc ngủ của “hai mẹ con”.
Sáng hôm sau, khi Bông tỉnh dậy, con bé dụi mắt nhìn tôi. Dù ánh sáng ban ngày khiến nó nhận ra tôi không phải là mẹ, nhưng giấc ngủ ngon đêm qua đã giúp thần sắc con bé tươi tỉnh hơn hẳn. Nó không gào khóc nữa, chỉ ôm tôi thật chặt rồi lí nhí: “Con cảm ơn dì.”
Anh Hùng tiễn tôi ra cổng, ánh mắt anh đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng. “Cảm ơn em,” anh nói, giọng trầm xuống. “Hôm qua là đêm đầu tiên anh thấy con cười trong mơ kể từ ngày chị mất.”
Tôi rời khỏi căn nhà, lòng nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm. Tôi hiểu rằng, đằng sau những lời đồn đại ác ý ngoài kia, là một người cha đang tuyệt vọng tìm mọi cách để hàn gắn vết thương lòng cho con, và một tình yêu thương gia đình sâu sắc đến mức đau lòng.

