Posted in

Vợ sinh đ::ôi, 2 con vừa được y tá bế ra khỏi phòng m::ổ chồng h::ốt ho::ảng thốt lên: “Trời ơi” rồi bỏ ch:ạy…

Hành lang bệnh viện phụ sản lúc 2 giờ sáng vắng lặng, chỉ còn tiếng vo ve của máy điều hòa và tiếng bước chân nện xuống nền gạch nghe lộp cộp, đầy vẻ sốt ruột của Hùng.

Hùng, người đàn ông 35 tuổi, tóc tai dựng ngược như vừa bị điện giật, mặt mũi phờ phạc, đang thực hiện bài tập thể dục bất đắc dĩ: đi lại vòng quanh trước cửa phòng mổ. Mồ hôi anh túa ra như tắm dù nhiệt độ hành lang đang ở mức 22 độ C.

Ngồi trên băng ghế chờ gần đó là bà Mai – mẹ vợ của Hùng. Bà bình thản hơn, tay lần tràng hạt, miệng lẩm bẩm cầu nguyện, thi thoảng lại ngước lên nhìn chàng rể đang “lên đồng” vì lo lắng mà lắc đầu ngao ngán: – Con ngồi xuống đi, chóng cả mặt. Vợ con nó đẻ chứ có phải đi đánh giặc đâu mà con run như cầy sấy thế?

Hùng dừng lại, nuốt nước bọt cái “ực”: – Mẹ ơi, con không run sao được! Mẹ biết “lịch sử” nhà mình rồi còn gì. Lần này… lần này bác sĩ bảo thai đôi, con chỉ cầu trời khấn phật cho con xin hai cái nơ hồng. Chỉ cần nhìn thấy cái nơ hồng thôi, con thề sẽ ăn chay ba tháng!

Bà Mai cười tủm tỉm, không nói gì. Bà biết thừa cái “nghiệp” đẻ của con gái mình nó “mặn” đến mức nào.

“Cạch!”

Cánh cửa phòng mổ bật mở, đèn đỏ tắt ngấm. Một luồng khí lạnh ùa ra kèm theo tiếng khóc oe oe vang dội của trẻ sơ sinh. Không phải một, mà là hai luồng âm thanh hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chói tai nhưng đầy sức sống.

Cô y tá bước ra, trên tay bế hai bọc khăn trắng toát, gương mặt rạng rỡ sau lớp khẩu trang y tế: – Người nhà sản phụ Nguyễn Thị Lan đâu ạ?

Hùng lao đến nhanh như một cơn lốc, suýt nữa thì phanh không kịp mà đâm sầm vào cô y tá. Mắt anh mở to hết cỡ, hau háu nhìn vào hai cái bọc trên tay cô. – Vợ… vợ tôi sao rồi cô? Con… con tôi… trai hay gái?

Cô y tá cười tít mắt, giọng lảnh lót: – Chúc mừng anh nhé! Mẹ tròn con vuông. Trộm vía, hai chàng hoàng tử kháu khỉnh lắm, mỗi bé 2 ký 8.

Thời gian như ngưng đọng. Hùng đứng hình mất 3 giây. Chữ “Hoàng tử” vang vọng trong đầu anh như tiếng chuông chùa buổi sớm, ngân nga nhưng đầy… ám ảnh. Anh run rẩy đưa tay vạch nhẹ mép chăn của đứa bé bên trái: Một khuôn mặt giống hệt anh như đúc. Anh vạch tiếp đứa bên phải: Cũng lại là một bản sao thu nhỏ của anh. Và quan trọng nhất, không có cái nơ hồng nào cả. Chỉ có “sú::ng ống” đầy đủ.

Mặt Hùng chuyển từ màu đỏ sang màu xanh tàu lá, rồi trắng bệch không còn giọt máu. Anh lùi lại hai bước, hai tay ôm đầu, miệng lắp bắp không thành tiếng rồi bất ngờ hét lên một tiếng thất thanh xé toạc màn đêm yên tĩnh của bệnh viện:

TRỜI ƠIIIIIIII!

Tiếng hét ai oán đến mức bác bảo vệ đang ngủ gật ở cuối hành lang phải giật mình rơi cả dùi cui. Cô y tá giật nảy mình, suýt đánh rơi hai đứa trẻ. Còn Hùng, sau tiếng hét định mệnh ấy, anh quay đầu bỏ chạy.

Đúng vậy, anh bỏ chạy!

Hùng chạy một mạch dọc hành lang, dép lê văng mỗi nơi một chiếc. Anh chạy như thể có ma đuổi, chạy như muốn trốn thoát khỏi hiện thực tàn khốc này, bỏ lại sau lưng người mẹ vợ ngơ ngác, cô y tá sững sờ và hai đứa trẻ vẫn đang gào khóc.

– Ơ kìa! Anh kia! Anh đi đâu đấy? Con anh đây mà! – Cô y tá hoảng hốt gọi với theo.

Những người nhà bệnh nhân khác đang ngồi chờ đẻ cũng nhốn nháo cả lên. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ: – “Khổ thân, chắc thấy con bị dị tật gì nên sốc quá bỏ đi rồi.” – “Hay là nghi không phải con mình?” – “Đàn ông thời nay tệ thật, vợ vừa đẻ đau đớn mà chồng lại bỏ chạy.” – “Chắc áp lực tiền bạc, nuôi hai đứa sinh đôi tốn kém lắm…”

Cô y tá nhìn bà Mai ái ngại: – Bác ơi, anh nhà bị làm sao thế ạ? Hay để cháu gọi bảo vệ giữ lại, nhỡ anh ấy nghĩ quẩn…

Bà Mai lúc này mới thở dài, đứng dậy đi tới đón lấy hai đứa cháu ngoại, mặt bà không giấu nổi nụ cười khổ sở: – Không sao đâu cô y tá ạ. Nó không nghĩ quẩn đâu. Nó đi… tìm chỗ khóc đấy. Lát nó quay lại ngay.

– Sao lại khóc ạ? Sinh được hai bé trai kháu khỉnh thế này là phúc lớn mà? – Cô y tá vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Bà Mai nhìn hai đứa trẻ đang ngủ ngon lành trong tay, chép miệng: – Cô không biết đấy thôi. Đây không phải lần đầu vợ chồng nó sinh đôi.

– Dạ? – Cô y tá tròn mắt.

– Cách đây 5 năm, vợ nó đẻ lứa đầu. Sinh đôi hai thằng cu Tí và Tèo. – Cách đây 3 năm, vợ nó “vỡ kế hoạch”, lại sinh đôi hai thằng cu Bin và Bon. – Và bây giờ… – Bà Mai hất hằm về phía hai đứa trẻ – …là lứa thứ ba. Lại sinh đôi. Và lại là con trai.

Cả hành lang im phăng phắc. Mọi người quay sang nhìn nhau, rồi nhìn bà Mai với ánh mắt vừa kinh hoàng vừa nể phục.

– Ý bác là… – Cô y tá lắp bắp nhẩm tính – …nhà anh chị ấy bây giờ có tổng cộng…

Sáu người con trai! – Bà Mai chốt hạ, giọng đầy sức nặng. – Cô thử tưởng tượng xem, cái nhà chung cư 70 mét vuông, với 6 thằng con trai nghịch như quỷ sứ. Bốn thằng anh ở nhà đã phá banh cái tivi, hai cái tủ lạnh và vẽ bậy kín tường rồi. Giờ thêm hai ông tướng này nữa… Thằng Hùng nó chạy là phải. Nó đang chạy trốn khỏi viễn cảnh biến thành huấn luyện viên đội bóng đá mini đấy!

Lúc này, mọi người mới vỡ lẽ. Những ánh mắt trách móc ban nãy chuyển sang… thương cảm sâu sắc. Một ông bố với 6 cậu con trai (3 cặp sinh đôi), nghĩ đến cảnh mỗi sáng gọi chúng dậy đi học, hay cảnh chúng đánh nhau tranh giành đồ chơi thôi cũng đủ khiến người ta tăng xông máu não.

Khoảng 15 phút sau, Hùng quay lại.

Anh đi chân đất, quần áo xộc xệch, mặt mũi vẫn còn thất thần nhưng đã bình tĩnh hơn. Trên tay anh cầm một lốc nước tăng lực và một tờ vé số.

Anh lê bước đến trước mặt mẹ vợ và cô y tá. Nhìn hai đứa con đỏ hỏn, anh thở dài thườn thượt, đưa tay vuốt mặt: – Mẹ… con xin lỗi. Lúc nãy con hơi… sốc phản vệ.

– Thế giờ đã tỉnh chưa? – Bà Mai lườm yêu.

– Tỉnh rồi mẹ ạ. Con chạy xuống sân hét một trận cho hả dạ, xong con ghé mua tờ vé số. Biết đâu ông trời lấy đi sự yên tĩnh của con thì bù cho con chút tiền mua bỉm sữa.

Anh quay sang cô y tá, nở nụ cười méo xệch như mếu: – Cô cho tôi xin lỗi nhé. Đưa hai thằng… “giặc trời” đây tôi bế nào.

Cô y tá vừa cười vừa trao hai đứa bé cho Hùng. Hùng bế con trên tay, nhìn gương mặt non nớt của chúng, tình phụ tử thiêng liêng lại trỗi dậy, lấn át nỗi sợ hãi về hóa đơn tiền học và tiền ăn. Anh nựng nựng vào má con: – Thôi được rồi, chào mừng hai con đến với “Trại lính” của bố. Ở nhà các anh Tí, Tèo, Bin, Bon đang đợi đấy. Nhà mình chính thức đủ mâm đá bóng, bố làm huấn luyện viên, mẹ làm chủ tịch câu lạc bộ, còn bà ngoại làm nhà tài trợ chính nhé!

Cả hành lang bệnh viện bật cười. Ai cũng chúc mừng ông bố “siêu nhân” của năm. Dù tương lai trước mắt là những đêm mất ngủ, là tiếng la hét, là nhà cửa lộn xộn, nhưng nhìn cách Hùng vụng về hôn lên trán hai đứa con trai thứ 5 và thứ 6, ai cũng biết rằng, dù có phải hét lên “Trời ơi” thêm bao nhiêu lần nữa, anh vẫn sẽ là người cha hạnh phúc nhất thế gian.

Và câu chuyện về người đàn ông có “siêu năng lực” sinh đôi toàn con trai đã trở thành huyền thoại vui vẻ được các cô y tá kể lại mãi sau này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *