Posted in

Vợ dắt con đi chơi đêm Trung thu thì b//ắt qu//ả ta//ng chồng chở nhân tình đang h/ú h/í trong ô tô

Đêm Trung thu năm nay phố phường sáng rực ánh đèn lồng, trẻ con ríu rít cười nói. Tôi dắt con trai nhỏ đi dạo quanh hồ, trong lòng chỉ mong con có một tuổi thơ trọn vẹn, dù cuộc sống chẳng mấy dư dả.

Đang mua cho con cây kẹo bông, tôi thoáng thấy một chiếc xe hơi quen quen đỗ sát vỉa hè. Ánh đèn trong xe lập lòe, tiếng cười khúc khích vọng ra. Tôi kéo con lại gần, tim như ngừng đập khi thấy chồng mình đang ngồi ghế lái, tay choàng qua vai một người phụ nữ son phấn lòe loẹt.

Tôi run lên, nhưng lập tức hít một hơi thật sâu. Người đàn bà xuất thân quê mùa nhưng tôi đủ hiểu, nếu làm ầm lên giữa phố, thì chỉ khiến mình mất mặt, con trai cũng bị ảnh hưởng. Tôi bèn kéo con quay đi chỗ khác để con không phải chứng kiến cảnh tượng kinh khủng đó.

Rất may tôi đã gặp 1 người quen gần nhà và gửi con chơi cùng cô ấy còn mình quay trở lại chỗ chiếc ô tô của chồng. Họ vẫn say sưa tình cảm với nhau chẳng để ý gì tới những người qua lại trên phố đang nhìn mình. Tôi tiến lại gõ cửa xe, chiếc xe mà tôi vét cạn vốn liếng bao năm và vay thêm anh em bên ngoại được tất cả 500 triệu mua cho chồng chạy xe công nghệ.

Chồng tôi giật mình hạ kính xuống. Ả bồ lúc này vẫn vênh vênh cái mặt, ả không hề nghĩ rằng tôi là vợ chủ nhân chiếc xe:

  • Tối nay khách này chắc giá cao anh nhỉ??
  • Em…
  • Cái cô lao công vô duyên kia. Ở đây không có gì cho cô đâu, đang vui tự nhiên phá đám – ả nhân tình của chồng tôi cất tiếng.
  • Mẹ con em chơi trung thu quanh đây thôi, tí anh nhớ chở luôn con về nhé.
  • Ai chở mẹ con cô, biến đi, nói năng linh ta linh tinh… Tí mình vào luôn cái nhà nghỉ trước mặt anh nhé… – Ả ta tiếp tục nói.

Tôi mỉm cười, đưa chiếc đèn lồng giấy cho ả nhân tình của chồng:

  • Chị à, tôi là vợ của anh Trung đấy. Nay Trung thu, tôi gửi chị cái đèn này, để mà soi sáng đường đi nước bước. Đi với chồng tôi, cũng nên nhớ rằng anh ấy còn có vợ con, có cha mẹ già yếu. Cái xe này vẫn còn đang nợ 300 triệu. Nếu chị thấy mình chịu nổi những gánh nặng đó, thì xin mời, tôi sẵn sàng nhường.

Cả phố xung quanh lúc này bắt đầu chú ý. Nhân tình của chồng tái mặt, vội buông tay ra. Chồng tôi lắp bắp không nói thành lời.

Tôi không khóc, tiếp tục nói to rõ ràng để tất cả đều nghe:

“Tôi chỉ là người đàn bà xuất thân quê mùa, không có xe hơi, không có quần áo đẹp. Nhưng tôi có nhân phẩm. Còn anh, nếu muốn làm cha, làm chồng, thì hãy tự hỏi mình còn xứng đáng không.”

Nói rồi, tôi quay lưng đi tới chỗ con. 1 lúc sau chồng gọi điện, tôi để anh đưa con về còn tôi lái xe về sau. Trên đường về nước mắt không ngừng rơi, không biết đến khi nào hình ảnh chồng đi với người đàn bà ấy trong đêm nay mới thôi ám ảnh tâm trí của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *