Posted in

Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy trong nh::à ng:::hỉ

Hôm đó là một buổi tối thứ Sáu bình thường, mâm cơm nhà anh Hùng vẫn có canh chua, cá kho – những món Lan hay nấu. Ăn xong, khi anh đang rót nước thì Lan đột ngột kéo vali ra, giọng hối hả: “Mẹ em yếu lắm, chắc em phải về ngoại vài ngày chăm bà”.

Hùng ngẩng lên, hơi bất ngờ, nhưng chỉ gật đầu: “Ừ, em đi cẩn thận. Có gì gọi cho anh”. Hai vợ chồng cưới nhau đã 7 năm, có cô con gái nhỏ lên 5. Cuộc sống tuy chẳng dư dả nhưng yên ổn, hạnh phúc. Lan luôn là người phụ nữ hiền lành, biết điều, chăm lo chu đáo cho cả nhà. Vậy mà không hiểu sao, tối hôm đó, khi nhìn vợ kéo vali đi, trong lòng anh Hùng lại dấy lên một linh cảm lạ – nửa bất an, nửa trống trải.

Con gái ngủ sớm. Hùng nằm xem bóng đá nhưng mắt dán lên màn hình, lòng thì ngổn ngang.
Đến 10 giờ đêm, anh cầm điện thoại nhắn: “Đến nơi chưa em?”. Vài phút sau, Lan trả lời: “Em đến rồi, mẹ mệt nên em dọn dẹp chút rồi ngủ đây.”

Tin nhắn ngắn gọn, nhưng điều khiến Hùng sững lại là… biểu tượng sóng wifi mạnh hiện trên đầu tin. Nhà mẹ vợ ở quê – vùng đồi xa xôi, đến sóng điện thoại còn chập chờn, nói gì đến wifi. Một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Anh mở ứng dụng định vị mà hai vợ chồng từng cài “cho yên tâm”. Không phải vì nghi ngờ – anh tự trấn an – chỉ để kiểm tra xem vợ đã đến nơi an toàn chưa.

Thế nhưng, khi bản đồ hiện lên, trái tim anh như bị bóp nghẹt: Vị trí của Lan không phải ở quê, mà là một nhà nghỉ nhỏ cách nhà anh chỉ tám cây số. Hùng nhắm mắt. Có thể là nhầm, có thể cô ấy ghé bạn. Nhưng cái cảm giác đau đớn vẫn dâng lên nghẹn ngào.

Gần 11 giờ đêm, không chịu nổi, anh lái xe đi. Con đường dẫn đến nhà nghỉ tối và vắng, biển hiệu cũ kỹ hắt ánh đèn vàng mờ mịt. Hùng dừng xe cách đó một đoạn, tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai. Tại quầy lễ tân, cô nhân viên trẻ nhìn danh sách rồi nói: “Phòng 203, khách nữ tên Lan, vào lúc 9 giờ tối”.

Toàn thân Hùng lạnh toát. Mỗi bước lên cầu thang như dẫm lên nỗi đau chính mình. Tới trước cửa, anh khựng lại – bên trong vang lên giọng người đàn ông lẫn tiếng phụ nữ. Tiếng phụ nữ ấy… chính là Lan. Anh chết lặng. Trong khoảnh khắc, mọi hình ảnh về những năm chung sống, những bữa cơm, tiếng cười con gái – bỗng hóa một tấm màn mỏng manh đang rách toạc.

Nhưng giữa lúc định quay đi, giọng đàn ông trong phòng vang lên: “Em bình tĩnh đi, lát bác sĩ đến, họ sẽ xử lý cho em”. “Bác sĩ?” – Hùng cau mày, tim đập loạn. Anh áp tai sát cánh cửa. Vài phút sau, cửa mở. Một người đàn ông mặc áo blouse trắng xách túi y tế bước ra, nói nhỏ: “Cô ấy không sao, chỉ lên cơn hoảng loạn. Lần sau đưa cô ấy đi viện sớm hơn, đừng tự xử lý như vậy”.

Hùng sững người, chẳng hiểu gì. Anh vội nhìn vào trong – và đứng chết trân. Lan đang nằm co ro trên giường, mặt trắng bệch, người run rẩy. Cạnh đó là mẹ cô, tóc bạc, khuôn mặt hốc hác. Bà nhìn thấy anh thì giật mình: “Hùng, sao con lại ở đây”?

Anh lắp bắp: “Con… con thấy định vị của vợ ở đây, sợ có chuyện nên…”. Bà thở dài, mắt đỏ hoe: “Mẹ lên đây khám bệnh và bị ngất trên đường về quê. Người ta gọi cho Lan. Hai mẹ con phải vào đây trú tạm để gọi bác sĩ đến. Lan lo quá, vừa chăm mẹ vừa sợ anh trách nên không dám nói”.

Lúc ấy, Lan khẽ mở mắt, nước mắt tràn ra nơi khóe mi: Anh… anh nghĩ em phản bội ư?

Hùng nghẹn lại. Tất cả nghi ngờ, giận dữ bỗng vỡ vụn. Anh bước tới, nắm tay vợ thật chặt:
– Anh xin lỗi. Anh lo quá… nên hồ đồ.

Lan mỉm cười nhạt, lắc đầu:
– Không sao đâu. Nhưng lần sau, anh hãy tin em thêm một chút, được không?

Đêm đó, anh không về nhà. Anh ở lại cùng Lan trông mẹ cô, pha thuốc, lau người, đắp khăn ấm. Nhìn vợ thức trắng đêm, đôi mắt sưng húp, anh mới thấy mình tệ biết bao. Khi bình minh vừa rọi qua khung cửa, Lan thiếp đi bên giường mẹ. Hùng kéo tấm chăn đắp cho cô, trong lòng tràn ngập cảm giác vừa sợ mất, vừa biết ơn vì chưa đánh mất.

Anh nhận ra, tình yêu không chỉ là tin vào người kia, mà còn là tin rằng mình đủ bình tĩnh để không giết chết niềm tin ấy bằng nghi ngờ.

Sáng hôm sau, Hùng xóa ứng dụng định vị. Thay vào đó, anh giữ thói quen mới: mỗi tối trước khi đi ngủ, gửi cho vợ một tin nhắn đơn giản: “Hôm nay em ổn không?” Và Lan luôn trả lời bằng một biểu tượng trái tim. Chỉ vậy thôi – nhưng với anh, đó là bình yên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *