Posted in

Trên đường đưa con đi học bất ngờ thấy con trai gọi mẹ dù vợ đã mất 3 năm

Ba năm trước, vụ tai nạn thảm khốc đã cướp đi người của Minh. Anh ở lại, lặng lẽ làm cha, làm mẹ, bươn chải đủ nghề để nuôi đứa con trai 5 tuổi – bé Khang. Người đàn ông vốn từng vô tư, sau biến cố trở nên già trước tuổi, ánh mắt lúc nào cũng khắc khoải khi nhìn tấm ảnh thờ của vợ.

Đã rất nhiều lần bố mẹ Minh đưa anh đi gặp người họ giới thiệu muốn anh lập gia đình nhưng Minh chưa muốn chuyện đó. Ông bà bảo chỉ muốn có người giúp Minh chăm sóc bé Khang, vì con thiếu bàn tay mẹ sẽ chịu nhiều thiệt thòi. Minh thì sợ cảnh dì ghẻ con chồng nên cứ nấn ná mãi. Nhưng mấy tháng nay Minh gặp Hương, cô nhân viên mới ở công ty khá trẻ đẹp và giỏi giang khiến anh có chút rung động. Đặc biệt Minh từng đưa bé Khang đến công ty, anh thấy con và Hương rất hợp nhau. Hương rất hiểu tâm lý và thân thiện với con anh, còn bé Khang cũng rất quý đồng nghiệp của bố.

Mối quan hệ của Minh và Hương đang có chiều hướng tích cực. Có thể cuối năm nay sẽ có một cái kết hạnh phúc. Bố mẹ Minh mừng lắm, cuối cùng con trai cũng tìm được người tâm đầu ý hợp.

Sáng hôm đó, như thường lệ, Minh đưa con đến trường. Đi ngang một đoạn đường vắng, Khang bỗng níu chặt tay áo anh, đôi mắt mở to, chỉ về phía căn nhà hoang bên vệ đường rồi bật thốt:

– Mẹ ơi… mẹ!

Minh chết lặng, bàn tay trên vô-lăng run bần bật. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh vội thắng xe, tấp vào lề, bước xuống mà chân bủn rủn. Từ cửa sổ vỡ nát của căn nhà, thoáng bóng dáng một người phụ nữ mặc chiếc váy trắng… dáng hình y hệt vợ anh ngày trước.

– Không thể nào… Lan? – Minh thì thầm, cổ họng nghẹn ứ.

Anh run rẩy tiến lại gần, vừa lúc Khang lại gọi vang:

– Mẹ ơi, mẹ đừng trốn con!

Một tiếng động khẽ vang lên từ trong nhà. Minh đẩy cánh cửa gỗ mục nát, và rồi… trước mắt anh, một sự thật rùng rợn dần hé lộ. Người phụ nữ kia quay lại, đôi mắt đẫm lệ, gương mặt chính là Lan – nhưng tiều tụy, xanh xao, đầy sợ hãi, cơ thể cô gần như cạn kiệt sức sống…

– Anh ơi… con ơi… – Lan khóc nấc.

Tim Minh như ngừng đập. Suốt ba năm, anh sống trong đau khổ vì tin vợ đã ra đi. Nhưng sự thật, vụ tai nạn năm ấy chỉ là màn kịch được dàn dựng. Màn kịch đó lại do chính bố mẹ Minh dựng lên. Vì thấy con dâu mắc bệnh hiểm nghèo không thể sinh thêm cháu cho gia đình họ, họ cũng không muốn con trai mình phải khổ sở vì người phụ nữ bệnh tật ấy nên họ đã dựng lên vụ tai nạn và cái chết giả của Lan. Mẹ chồng Lan cấm cô không được xuất hiện trước mặt con trai và cháu họ để Minh cưới người khác.

Nhưng sức khỏe gần đây của Lan yếu quá rồi, cô biết mình không sống được bao lâu nữa. Cô muốn gặp chồng con lần cuối.

Tối đó, sau khi đưa con về, Minh một mình quay lại căn nhà hoang quyết định đưa vợ về chăm sóc. Nhưng trời ơi, căn nhà trống rỗng không có 1 ai, Minh gọi vợ trong vô vọng nhưng chẳng có ai trả lời.

Tiếng gió rít qua khe cửa lạnh buốt sống lưng. Minh lao ra ngoài, anh phải tìm được vợ, tìm được lại mẹ cho con trai mình. Anh phải chăm sóc Lan… Nhưng giờ biết tìm cô ở đâu…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *