Posted in

Bố mẹ quê làm mâm cơm, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai nhưng vừa nhìn thấy mâm cơm anh ta đã sầm mặt

Hôm ấy, từ lúc trời còn mờ sương, bố mẹ tôi – ông Bảy và bà Hạnh – đã tất tả chuẩn bị. Bố ra vườn bắt con gà trống tơ béo nhất, mẹ thì ra ao kéo mẻ cá rô phi vừa được cho ăn hôm trước. Rau trong vườn, mớ nào ngon, ngọn nào non bà đều lựa kỹ. Tất cả chỉ để chuẩn bị mâm cơm đầu tiên mời Khang, người mà tôi tưởng là chồng tương lai.

Mẹ tôi vừa nhặt rau vừa nói nhỏ: “Đồ quê mình không sang, nhưng sạch sẽ, tử tế. Chỉ mong nó ăn được, quý tấm lòng là mừng.”. Tôi nghe mà ấm lòng, trong bụng cũng hồi hộp không kém. Hai tháng yêu Khang, tôi luôn nghĩ anh là người chín chắn, lịch sự, điềm đạm. Mẹ còn bảo tôi “gặp được người biết điều vậy là phúc”. Tôi cũng tin như thế… cho đến hôm ấy.

Khang đến nhà đúng giờ, ăn mặc bảnh bao, bước đi vang lộc cộc trên nền gạch, nhìn khắp nơi bằng ánh mắt soi xét. Bố mẹ tôi niềm nở đón vào, gắp món này món kia cho anh. Nhưng vừa ngồi xuống, Khang nhíu mày nhìn cả mâm cơm: gà luộc, cá kho, canh rau ngót, đĩa cà pháo dầm mắm tỏi… đều là những món dân dã mà nhà tôi vẫn tự hào.

Anh gắp thử miếng rau, chưa kịp nhai đã đặt đũa xuống đánh “cạch”, rồi buông giọng lạnh băng: “Cơm này… chắc cho cún ăn thì hợp hơn.”. Cả nhà chết lặng. Tôi sững sờ đến nghẹn họng. Mẹ tôi khựng lại giữa động tác đặt bát canh lên bàn. Bố thì tím mặt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Đồ quê, hơi thô… con ăn tạm cho vui nhà.”

Khang đứng bật dậy, hất nhẹ ghế: “Xin lỗi, cháu không nuốt nổi. Cháu về.”

Không một lời xin phép, không một cái chào. Anh bỏ đi, để lại mâm cơm còn bốc khói và ba con người ngồi chết lặng. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất. Bố tôi vừa định nói điều gì đó để xoa dịu không khí thì điện thoại bất ngờ đổ chuông. Mẹ run run nhấc máy.

Đầu dây bên kia là giọng đàn ông lạc đi vì hoảng: “Có phải người nhà anh… anh Khang không? Anh ấy bị tai nạn… xe lao xuống ruộng… đang chở vào bệnh viện cấp cứu!”. Mẹ tôi suýt đánh rơi điện thoại. Tôi đứng bật dậy, cả người lạnh toát. Tai nạn? Vừa rời khỏi nhà chưa đầy nửa tiếng…

Chúng tôi lập tức chạy lên bệnh viện huyện. Chưa kịp nhìn mặt Khang, tôi đã thấy hai người phụ nữ ngồi bệt dưới sàn trước phòng cấp cứu: một người tầm năm mươi, gầy gò, mắt đỏ hoe; người kia trẻ hơn, ôm một đứa bé chừng hai tuổi đang khóc khàn cả giọng. Người phụ nữ lớn tuổi nhìn thấy tôi liền hỏi: “Cháu là… bạn của Khang?”

Tôi gật nhẹ. Bà thở dài, như buông một gánh nặng: “Cô là mẹ nó. Còn đây… là vợ nó. Hai mẹ con đang đi đón nó về ăn giỗ thì nghe tin nó gặp nạn…”

Tôi chết lặng. Vợ? Con? Những chữ ấy như lưỡi dao lạnh cắm thẳng vào lồng ngực tôi. Cô vợ trẻ ngẩng lên, đôi mắt sưng đỏ: “Anh ấy bảo tuần này đi làm xa, không về được… nào ngờ…”

Giọng cô nghẹn lại, ôm chặt đứa bé đang sợ hãi vùi mặt vào vai mẹ. Tôi đứng như trời trồng. Mọi câu hỏi trong đầu đều biến mất, chỉ còn một khoảng trống rỗng như ai khoét.

Hóa ra, sự lạnh nhạt, chê bai, khinh khỉnh trong bữa cơm quê… chỉ là biểu hiện của một kẻ chưa từng coi tôi ra gì. Bởi trong mắt anh ta, tôi chỉ là kẻ thay thế tạm bợ — người anh lừa dối bằng nụ cười giả tạo.

Một lúc sau, bác sĩ bước ra, gỡ khẩu trang, thở dài: “Chúng tôi… xin lỗi. Chấn thương quá nặng…”. Âm thanh còn lại là tiếng khóc xé lòng của mẹ anh, tiếng gào nghẹn của cô vợ trẻ. Đứa bé òa lên khiến cả hành lang như nặng trĩu thêm.

Tôi không khóc. Không giận. Không oán. Chỉ lạnh người trước sự thật trần trụi: anh đã sống giả dối đến tận phút cuối.

Trở về nhà, mâm cơm vẫn nằm đó, nguội ngắt. Bố tôi thở dài: “Con gái… đời người, đừng nhìn bề ngoài. Người tử tế mới đáng gửi gắm.”. Mẹ tôi nhẹ nhàng gom lại từng món: “Đừng đổ đi. Mai đem cho mấy đứa nhỏ đầu xóm, chúng ăn ngon lắm. Người biết trân trọng mới xứng với bữa cơm này.”

Tôi nhìn đôi tay chai sạn của bố, nhìn dáng mẹ lom khom bên mâm cơm mà mắt cay xè. Nhưng dù sao… tôi đã may mắn thoát khỏi một người không hề xứng đáng, trước khi quá muộn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *