Posted in

Trai tân nhưng nhà ngh::èo, mẹ bệ::nh nặng nên quyết định cưới đại người phụ nữ b::án bá::nh b:ao đêm đã có 2 con ri::êng

Tôi tên Nam, năm đó ba mươi tuổi, trai tân chính hiệu — nhưng nghèo đến rớt mồng tơi. Cả tuổi thanh xuân của tôi vùi trong bệnh viện và nợ nần. Mẹ tôi – người phụ nữ cả đời tần tảo – bị suy thận giai đoạn cuối. Bác sĩ bảo: “Nếu có tiền ghép thận, bà có thể sống thêm vài năm. Còn không… chỉ còn vài tháng.”

Tôi chạy khắp nơi vay mượn, nhưng người thân, bạn bè đều lắc đầu. Mỗi tối nhìn mẹ nằm thoi thóp, lòng tôi như dao cắt. Rồi một hôm, tôi gặp Hạnh – cô gái bán bánh bao đêm. Cô đứng dưới gốc đèn đường, đôi mắt mệt mỏi nhưng hiền lành, bên cạnh là hai đứa trẻ nhỏ, gọi cô là “mẹ”.

Không hiểu sao, tôi thấy ở cô một thứ ánh sáng kỳ lạ. Khi tôi hỏi chuyện, cô chỉ cười: “Em chỉ là người bán hàng dạo. Nghèo nhưng tự lo được cho hai đứa con là mừng rồi.” Thường Hạnh cho 2 con đi theo tới tầm 10 rưỡi – 11 giờ đêm sau đó để con ngủ lại phòng trọ còn cô đi bán tiếp tới 2 giờ sáng. Nhiều khi nhìn 3 mẹ con thương lắm…

Một tuần sau, mẹ tôi bỗng nắm tay tôi, giọng yếu ớt: “Mẹ chỉ mong trước khi đi, được nhìn thấy con có vợ.” Tôi nhìn Hạnh – người phụ nữ chưa từng hứa hẹn gì với tôi, chỉ có ánh mắt thật thà, và tôi nói: “Em… làm vợ anh nhé?”. Cô im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu.

Không sính lễ, không hoa cưới, chỉ có tờ đăng ký kết hôn và vài người hàng xóm chứng kiến.
Ai cũng bảo tôi dại – trai tân mà lại cưới người đàn bà có hai con riêng. Nhưng tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn mẹ yên lòng trước khi nhắm mắt.

Tối đó, căn phòng trọ nhỏ sáng đèn vàng nhạt. Hai đứa trẻ đã ngủ say. Tôi lúng túng mãi mới dám ngồi xuống cạnh vợ. Cô nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng: “Em có điều muốn nói, anh phải thật bình tĩnh nhé.”. Tôi gật. Hạnh rút từ trong túi áo một quyển sổ tiết kiệm, đặt lên bàn: “Đây là một tỷ đồng, em muốn đưa cho mẹ anh chữa bệnh.”

Tôi đứng bật dậy. “Em… em nói gì cơ? Một tỷ? Em bán bánh bao cơ mà!”. Cô khẽ cười, giọng nghẹn ngào: “Em không giàu đâu. Em làm việc quần quật mười năm trời được 500 triệu cộng thêm 500 triệu em mới bán ruộng ở quê chỉ mong sau này có chút vốn mở quán ăn. Nhưng nhìn mẹ anh, em thấy bà hiền, thương con thật lòng. Nếu có thể cứu bà, em coi như trả ơn trời đã để em còn sống đến hôm nay.” Tôi không nói được lời nào, nước mắt cứ thế trào ra.

Tôi nắm tay Hạnh, hỏi nhỏ: “Còn… hai đứa con thì sao?”. Hạnh khẽ lắc đầu: “Chúng không phải con ruột em. Đứa lớn em nhặt được sau quán nhậu – người ta bỏ trong thùng giấy. Đứa nhỏ em thấy trước cổng chùa, giữa trời mưa. Em không sinh ra chúng, nhưng từ ngày bế chúng về, em mới biết mình cần sống để yêu thương ai đó. Từ nay em cũng mong anh hãy coi chúng như con ruột và cùng em nuôi dạy chúng nên người”.

Tôi lặng đi. Người phụ nữ mà thiên hạ gọi là “gái đã qua một đời chồng”, hóa ra chưa từng có ai, chỉ lặng lẽ sống và cứu những sinh linh bị bỏ rơi. Ba ngày sau, Hạnh mang sổ tiết kiệm ra ngân hàng rút tiền, đưa hết cho tôi lo viện phí. Mẹ tôi được phẫu thuật ghép thận, ca mổ thành công. Khi tỉnh lại, bà nắm tay tôi, nước mắt rơi không ngừng: “Con cưới được phúc tinh của cả đời mẹ rồi.”

Ba năm sau…

Mẹ tôi khỏe mạnh, mở quán bánh bao giúp con dâu. Hạnh giờ không còn bán hàng đêm, mà có tiệm bánh riêng – lúc nào cũng đông khách. Hai đứa nhỏ gọi tôi là “ba”, ríu rít suốt ngày.

Một buổi tối, khi tôi ôm Hạnh từ phía sau, tôi khẽ nói: “Anh từng nghĩ mình cưới em vì thương hại… nhưng giờ anh biết, chính em mới là người cứu cả gia đình anh.” Cô mỉm cười, đôi mắt ánh lên dưới ánh đèn vàng: “Đời này, gặp được người biết trân trọng lòng tốt – thế là đủ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *