Posted in

Thuê bạn thân làm giúp việc, trả lương cả chục triệu 1 tháng, được 2 tuần thì …

Tôi tên Ngọc, lấy chồng xa tận miền Trung, sống trong căn nhà ba tầng của gia đình chồng. Công việc ở công ty truyền thông khiến tôi gần như cả ngày vắng nhà. Bố chồng – ông Tấn, trước đây vốn yếu người, hay kêu đau nhức, đi lại chậm chạp nên mọi việc trong nhà càng cần người chăm sóc.

Đúng lúc ấy, bạn thân của tôi – Hà, thất nghiệp sau khi công ty cũ phá sản, phải xoay xở chỗ ở tạm thời. Thương bạn, tôi chủ động đề nghị: “Hay cậu về nhà tớ làm quản gia một thời gian? Tớ trả lương cao, cậu vừa có chỗ ở vừa có thu nhập.”

Hà ngần ngại một lúc rồi nhận lời. Tôi yên tâm lắm, vì Hà là người bạn gắn bó với tôi từ thời cấp ba, tính tình hiền lành, cẩn thận, lại rất biết điều. Tôi tin rằng cô ấy sẽ hòa hợp với gia đình chồng.

Hai tuần đầu, mọi thứ đều êm xuôi. Hà làm việc chỉn chu, nấu ăn hợp khẩu vị ông Tấn, lau dọn nhà cửa sạch sẽ không tì vết. Bố chồng tôi có vẻ thoải mái hẳn, mỗi sáng còn ra ban công tưới cây – điều mà trước kia ông chẳng bao giờ làm. Nhưng rồi tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi… bất thường.

Bố chông tôi bỗng trở nên vui vẻ lạ lùng, lúc nào cũng cười, ăn uống ngon miệng hẳn. Điều kỳ lạ là sự thay đổi ấy lại tương phản hoàn toàn với Hà. Gương mặt Hà xanh xao, đôi mắt thâm quầng, dáng người gầy rọc. Có hôm tôi vừa chạm tay vào vai thì cô ấy giật bắn lên như thể bị ai dọa.

– “Hà, cậu không khỏe à?” – tôi lo lắng hỏi.

Hà chỉ cười gượng: “Có lẽ do chưa quen nếp sống mới thôi…”

Nhưng ánh mắt né tránh của cô ấy khiến tim tôi bất an. Tôi bắt đầu để ý. Mỗi buổi tối sau 9 giờ, Hà thường ở dưới bếp rất lâu, có khi hơn 30 phút dù chẳng có việc gì phải làm. Khi tôi hỏi, cô ấy chỉ nói quanh co. Có hôm tôi vô tình thấy cửa phòng bố chồng mở hé, ông đứng trong đó, còn Hà thì hoảng hốt đứng ngoài hành lang, tay run run.

Cảm giác bất an trong lòng ngày càng lớn. Đỉnh điểm là một buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, ông Tấn bỗng buông bát xuống rồi tuyên bố: “Ba muốn sửa lại tầng một. Xây thêm một căn phòng riêng, cách âm và khóa trong. Chuyện này phải làm ngay.”

Chồng tôi cau mày: “Ba xây phòng cách âm làm gì? Nhà mình có ai cần đến mức đó đâu?”. Ông gằn giọng: “Ba cần thì làm! Không cần hỏi!”. Cả bàn ăn im phăng phắc. Tôi thoáng thấy mặt Hà tái mét.

Ngay đêm đó, tôi không ngủ nổi. Một nỗi sợ mơ hồ cứ bám lấy tâm trí, thôi thúc tôi phải tìm câu trả lời. Sáng hôm sau, tôi đưa Hà ra quán cà phê gần nhà, quyết hỏi cho rõ. Ngồi đối diện tôi, Hà cúi gằm mặt. Tôi đặt tay lên bàn, giọng nghiêm túc: “Hà… nói thật đi. Đã có chuyện gì xảy ra ở nhà tớ?”

Ban đầu Hà im lặng. Nhưng khi tôi nắm chặt tay, cô ấy bật khóc nức nở, từng tiếng nghẹn lại: “Ngọc… tớ xin lỗi… Tớ không dám nói vì sợ cậu sốc. Nhưng tớ… tớ bị bác Tấn gây sức ép.”

Tôi chết lặng. Hà kể rằng ông Tấn thường lợi dụng lúc vắng người để gọi cô xuống tầng một, yêu cầu làm những việc vượt ngoài công việc giúp việc: dọn dẹp một mình lúc nửa đêm, mang đồ vào phòng riêng của ông dù không ai được phép vào, thậm chí ép cô đến phòng để “phục dịch” những điều mà cô không được phép từ chối.

Hà sợ hãi, nhưng mỗi lần định nói với tôi, ông Tấn đều đe dọa đuổi việc và làm mất danh tiếng của cô. Cô cố chịu đựng, vì nợ nần và hoàn cảnh khiến cô không thể bỏ đi ngay. Tôi vừa tức vừa đau, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

Nhưng câu nói tiếp theo của Hà khiến tôi hoàn toàn rụng rời: “Ngọc… không chỉ mình tớ đâu. Trước tớ, nhà cậu từng có một cô giúp việc nữa tên Yến. Cô ấy một đêm bỗng biệt tích. Mọi người nghĩ cô ấy bỏ trốn… nhưng qua những gì xảy ra với tớ, tớ sợ… có khi cô ấy không rời đi tự nguyện đâu…”.

Một luồng khí lạnh chạy thẳng dọc sống lưng tôi. Tôi bừng tỉnh. Những lần bố chồng khóa cửa tầng một. Những đêm cửa phòng ông mở hé. Những lời ông nói về căn phòng “cách âm”.Mọi thứ bỗng kết nối lại với nhau theo cách đáng sợ nhất.

Tôi lập tức gọi cho chồng và nói toàn bộ sự việc. Tuấn tái mặt, sốc đến lặng người. Ngay hôm đó, chúng tôi âm thầm lắp camera trong nhà, thu thập bằng chứng. Chỉ sau hai ngày, sự thật phơi bày: bố chồng tôi cố tình dụ dỗ, khống chế và đe dọa Hà.

Chồng tôi nổi giận, đối đầu trực tiếp với ông: “Ba làm như vậy con không chấp nhận được!”. Ông gào lên, nói rằng mình chỉ “cần người chăm sóc”, rằng Hà “tự nguyện”. Nhưng tất cả bằng chứng đều tố cáo ông.

Tuấn và tôi lập tức đưa Hà rời khỏi nhà, thông báo cho luật sư và trình báo chính quyền địa phương. Căn nhà vốn yên bình bỗng chốc trở thành hiện trường của một bi kịch gia đình. Hà được tôi hỗ trợ tìm một nơi mới an toàn và ổn định hơn. Tôi ôm cô ấy thật lâu:
– “Tớ xin lỗi… tất cả là do tớ đã không nhìn thấy sớm hơn.”
Hà nghẹn lời: “Không phải lỗi của cậu. Nhờ cậu mà tớ thoát được.”

Đêm đó, tôi trở về nhà, đứng trước cánh cửa tầng một – nơi ông Tấn từng muốn xây “phòng cách âm”. Gió thổi lạnh buốt, nhưng lòng tôi lại nóng ran. Tôi hiểu một điều: Không phải cứ là gia đình thì sẽ an toàn. Không phải người già nào cũng yếu đuối. Và không phải ai nói thương mình cũng thực sự tử tế.

Cả quãng thời gian ấy, chỉ một người khiến tim tôi thắt lại: Hà – người bạn tôi từng nghĩ chỉ cần giúp đỡ về vật chất. Nhưng hóa ra, điều cô ấy cần nhất lại là sự bảo vệ, và tôi, suýt chút nữa, đã không kịp nhìn ra điều đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *