Posted in

Si::::nh con thứ 3 vẫn là con g::ái mẹ chồng không thèm nhìn mặt cháu

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong hành lang bệnh viện phụ sản. Lan nằm trên giường, nước mắt lăn dài xuống gối, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự lạnh lẽo đến rợn người của gia đình chồng.

Khi y tá thông báo: “Chúc mừng gia đình, là một bé gái, nặng 3,2kg”, mẹ chồng Lan – bà Phán – vùng vằng đứng dậy. Bà buông một câu ráo hoảnh, đủ to để cả phòng nghe thấy: “Lại là vịt trời. Cái nhà này vô phúc”. Rồi bà quay lưng đi thẳng, không thèm nhìn mặt cháu nội lấy một lần.

Hùng, chồng Lan, lúc đó vẫn nắm tay vợ, ánh mắt tỏ vẻ ái ngại. Anh lau mồ hôi trên trán cô, thì thầm: “Mặc kệ mẹ, con nào chẳng là con. Anh yêu bốn mẹ con là được”. Câu nói ấy đã khiến Lan tin tưởng tuyệt đối, trở thành chiếc phao cứu sinh để cô bám víu trong những tháng ngày ở cữ đầy tủi hờn.

Căn Phòng Bí Mật

Bé Bống – cô con gái thứ ba – vừa tròn 6 tháng tuổi. Dạo gần đây, Hùng thường xuyên đi sớm về khuya. Anh bảo công ty đang chạy dự án lớn, Lan thương chồng vất vả nên chẳng mảy may nghi ngờ, một mình cô xoay xở với ba đứa con nheo nhóc.

Cho đến một buổi chiều mưa tầm tã, Lan nhận được tin nhắn từ một số máy lạ, bên trong chỉ vỏn vẹn một địa chỉ khu chung cư cao cấp và dòng chữ: “Đến mà xem chồng chị đang vất vả thế nào”.

Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, Lan gửi con cho hàng xóm rồi bắt taxi lao đi trong mưa. Đến nơi, cô dễ dàng qua mặt bảo vệ nhờ sự giúp đỡ của người gửi tin nhắn bí ẩn. Đứng trước căn hộ số 1806, cửa khép hờ, tiếng cười đùa rôm rả vọng ra khiến chân tay Lan bủn rủn.

Cô đẩy nhẹ cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô như đông cứng lại.

Trong căn phòng khách xa hoa, Hùng đang công kênh một bé trai kháu khỉnh trên vai. Ngồi trên ghế sofa là mẹ chồng cô – bà Phán – người đàn bà luôn kêu đau lưng, mỏi gối để trốn tránh việc bế cháu gái, nay đang tươi cười rạng rỡ, vỗ tay bôm bốp: “Đích tôn của bà giỏi quá, ngoan nào bà thương”.

Và bên cạnh họ, một người phụ nữ trẻ đẹp, ăn mặc mát mẻ đang gọt hoa quả, thỉnh thoảng lại đút cho Hùng, ánh mắt lúng liếng tình tứ.

Lan chết trân. Cổ họng cô nghẹn đắng, không thốt nên lời. Chiếc túi xách trên tay rơi xuống sàn tạo nên tiếng động khô khốc. Cả ba người trong phòng giật mình quay lại.

Không một chút sợ hãi hay hối lỗi, Hùng chỉ thoáng chút bối rối rồi lấy lại vẻ bình thản đáng sợ. Còn ả nhân tình tên Vy, cô ta nhếch mép cười, đủng đỉnh bước tới.

“Chị đến đúng lúc lắm. Đỡ phải giấu giếm”, Vy hất hàm, giọng nói sắc lẻm. “Giới thiệu với chị, đây là Bon, con trai của anh Hùng. Thứ mà chị cố cả đời cũng không nặn ra được”.

Bà Phán cũng chép miệng, thêm dầu vào lửa: “Cô nhìn thấy rồi thì tự biết thân biết phận. Nhà này cần người nối dõi. Thằng Hùng nó không bỏ cô là còn may đấy”.

Vy tiến lại gần hơn, gí ngón tay được sơn đỏ chót vào vai Lan, buông lời thách thức:

“Loại đàn bà không biết đẻ như chị, sớm muộn gì cũng bị đá ra khỏi cửa thôi. Khôn hồn thì ký đơn đi để con trai tôi còn được nhận tổ quy tông”.

Sự uất hận dâng lên tận đỉnh đầu, nhưng Lan không lao vào đánh ghen. Cô nhìn Hùng – người chồng đầu ấp tay gối, rồi nhìn bà mẹ chồng tệ bạc. Cô lau nước mắt, ánh mắt từ đau khổ chuyển sang sắc lạnh như dao cau.

“Được. Các người nhớ lấy ngày hôm nay”.

Lan quay lưng bước đi. Cô không gào thét, bởi cô biết, sự trả thù tàn khốc nhất không cần đến âm thanh.

Sự Trả Thù Ngọt Ngào

Lan trở về nhà, im lặng đến đáng sợ. Cô không ký đơn ly hôn ngay như họ thách thức. Cô cần thời gian. Lan âm thầm bán hết số vàng hồi môn bố mẹ đẻ cho, rút hết tiền tiết kiệm riêng để thuê thám tử.

Suốt 3 tháng ròng, Lan đóng vai một người vợ cam chịu, nhẫn nhục để Hùng lơ là cảnh giác. Trong khi đó, cô thu thập bằng chứng ngoại tình, và quan trọng hơn – bằng chứng Hùng biển thủ công quỹ của công ty gia đình để mua nhà, mua xe cho bồ nhí.

Nhưng “món quà” lớn nhất Lan dành cho họ không chỉ có vậy.

Ngày đầy tháng bé Bon – con trai của ả bồ, gia đình Hùng tổ chức tiệc linh đình tại một nhà hàng sang trọng. Họ mời đông đủ họ hàng, đối tác, dự định nhân dịp này sẽ công khai thằng bé và ép Lan ly hôn.

Lan xuất hiện tại buổi tiệc, trang điểm lộng lẫy, tay cầm một tập hồ sơ dày. Bà Phán thấy cô liền quát: “Ai mời cô đến đây? Định làm loạn à?”.

Lan mỉm cười, đi thẳng lên sân khấu, giật lấy micro từ tay MC. “Hôm nay là ngày vui của gia đình, tôi – danh chính ngôn thuận là vợ anh Hùng, cũng có quà mừng cho ‘quý tử’ của anh”.

Màn hình lớn phía sau vụt tắt, rồi hiện lên hàng loạt hình ảnh. Không phải ảnh Hùng và Vy, mà là ảnh Vy ân ái với… một người đàn ông khác trong khách sạn, thời gian hiển thị trùng khớp với thời điểm cô ta thụ thai bé Bon.

Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Vy mặt cắt không còn giọt máu, lao lên định tắt máy chiếu nhưng bị Lan hất ngã.

“Chưa hết đâu”, Lan ném tập hồ sơ xuống bàn tiệc trước mặt bà Phán. “Đây là kết quả xét nghiệm ADN. Mẹ nhìn cho kỹ, đứa cháu đích tôn mà mẹ cưng chiều, mẹ cung phụng, nó không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với con trai mẹ cả.

Bà Phán cầm tờ giấy lên, tay run bần bật, mắt trợn ngược rồi ngã ngửa ra sau ghế, ngất lịm.

Hùng điếng người, lao đến tát Vy một cái như trời giáng: “Đồ khốn nạn! Mày dám lừa tao nuôi con tu hú à?”.

Vy gào khóc, khung cảnh hỗn loạn chưa từng thấy. Lan đứng giữa đám đông, bình thản như một nữ hoàng phán xét. Cô ra hiệu cho luật sư bước vào.

“Còn đây là trát hầu tòa và đơn tố cáo anh biển thủ công quỹ. Số tiền anh lấy mua nhà cho cô ta, anh sẽ phải ngồi tù để trả giá. Tài sản chung của chúng ta, tôi đã hoàn tất thủ tục chứng minh anh vi phạm luật hôn nhân, anh sẽ ra đi tay trắng”.

Cái Kết

Hùng quỳ sụp xuống chân Lan van xin, nhưng cô chỉ lạnh lùng hất tay ra.

“Anh nói đúng, tôi là loại đàn bà không biết đẻ con trai cho anh. Nhưng tôi biết cách làm một người mẹ bảo vệ phẩm giá của các con gái mình. Tôi không để chúng có một người cha tồi tệ và một bà nội trọng nam khinh nữ như thế”.

Lan bước ra khỏi nhà hàng, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi lên gương mặt cô. Ba đứa con gái xinh xắn đang chờ mẹ ở ngoài xe. Hùng mất tất cả: danh dự, tiền bạc và tự do. Bà Phán sau cú sốc bị tai biến, nằm liệt giường, hằng ngày phải chứng kiến cảnh gia sản đội nón ra đi, ân hận muộn màng.

Còn Lan, cô ngẩng cao đầu. Cuộc đời cô bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *