Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng cãi lời bố mẹ. Bố mẹ bảo học trường nào, tôi thi trường đó. Bố mẹ bảo đi học thì không yêu đương, tôi cũng lặng lẽ gạt đi những rung động đầu đời. Tôi tin rằng, bố mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho tôi.
Ra trường, đi làm ổn định, bố mẹ lại giục:
- “Để bố mẹ tìm cho con người tử tế mà gả, con gái à. Người lớn có con mắt tinh đời hơn.”*
Chỉ hai tuần sau, tôi gặp anh – người chồng hiện tại – trong một buổi xem mắt. Anh hiền lành, ít nói, am hiểu xã hội. Chúng tôi quen nhau vỏn vẹn 4 tháng rồi bàn chuyện cưới xin. Tôi nghĩ, làm theo ý bố mẹ chưa bao giờ sai. Nhưng tôi đã lầm.
Ngày đầu về nhà chồng, mẹ chồng gọi tôi dậy từ 5 rưỡi sáng. Tôi rón rén xuống bếp thì bà đã lườm nguýt:
- Con gái nhà này chưa biết tự giác là gì. Dâu mới mà như thế à?
Tôi cắn răng chịu đựng, nghĩ rồi bà sẽ quen. Nhưng càng ngày, bà càng soi xét, nói với mọi người rằng tôi vụng về, thiếu nết. Còn chồng tôi? Mọi chuyện đều nghe theo mẹ. Tôi thấy mình lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà vừa gọi là “tổ ấm”.
Cưới nhau 3 tháng, tôi chưa có thai. Một tối, mẹ chồng gõ cửa phòng:
- Đến tháng chưa? Tôi ngượng ngùng gật. Bà thở phào, đôi mắt sáng rực. Rồi bất ngờ dúi vào tay tôi một vỉ th//uốc trá//nh th//ai.
- Mẹ vừa đi xem thầy. Thầy bảo vài năm tới cực xấu, nếu sinh con thì gia đình này tán gia bại sản. Con uống đi, phải kế hoạch 5 năm nữa mới được đẻ.
Tôi chết lặng. Cố gắng giải thích rằng chuyện con cái không thể tùy tiện nghe bói toán, nhưng đổi lại chỉ nhận về cái lườm sắc lẹm:
- Con dâu mà cãi lời mẹ chồng thì có phúc gì đâu!
Tôi nhìn sang chồng, mong anh bảo vệ. Nhưng anh chỉ thở dài:
- Nghe lời mẹ đi. Chúng ta còn trẻ, sinh lúc nào chẳng được.”*
Tôi nghẹn ngào, lòng quặn thắt. Lấy chồng để có một điểm tựa, nhưng hóa ra tôi chỉ là con rối trong tay mẹ chồng. Tình yêu không có, tiếng nói cũng không, ngay cả thiên chức làm mẹ cũng bị tước đoạt.
Đêm ấy, tôi trằn trọc không ngủ. Nước mắt rơi ướt gối, nhưng trong lòng tôi dần lóe lên một tia sáng. Tôi nghĩ: “Nếu cứ mãi im lặng, cả đời mình sẽ bị dắt mũi. Không, mình phải tự cứu lấy mình.”
Tôi âm thầm không uố//ng thu//ốc tr//ánh thai mà mẹ chồng dúi vào tay. Một tháng, hai tháng… rồi ba tháng, tôi biết mình đã có thai. Trong lòng tôi vừa lo lắng vừa mừng rỡ.
Ngày tôi cầm que thử thai hai vạch, chồng ngạc nhiên, còn mẹ chồng thì biến sắc:
“Sao mày dám trái lời tao? Mày muốn cả nhà này lụn bại à?” – bà gào lên.
Tôi bình tĩnh đáp:
“Mẹ à, con không tin thầy bói. Con tin máu mủ của mình. Đây là cháu nội của mẹ, mẹ nên vui mới phải.”
Mẹ chồng tức run, còn chồng tôi thì ngập ngừng:
“Hay là… mình nghe mẹ…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cứng rắn:
“Anh không muốn làm cha thì thôi, nhưng tôi nhất định làm mẹ. Từ nay, tôi sẽ nuôi con theo ý mình, không phải theo lời bói toán.”
Lựa chọn cách sinh con tôi biết là tôi phải ra đi khỏi căn nhà ấy nhưng tôi chấp nhận. 24 tuổi ôm bụng bầu 3 tháng ra khỏi nhà chồng, tôi không hề cho bố mẹ đẻ mình biết chuyện. Tới khi tôi sinh con mẹ tròn con vuông tôi mới gọi cho bố mẹ.
Lúc này bố mẹ không oán trách mà chỉ thương con, thương cháu. Ông bắt bà lên chăm sóc mẹ con tôi chu đáo. Con được 6 tháng tôi để con cho mẹ trông rồi đi làm. Tối hôm đó vừa về đến cổng, tôi thấy tiếng người quen quen trong phòng trọ, hóa ra là mẹ chồng cũ:
- Bà để gia đình tôi đón mẹ con cháu về nuôi. Tôi biết gia đình tôi có lỗi. Giờ bố thằng bé bị tai nạn nằm đó, không đón được cháu về nhà tôi tuyệt tự mất…
- Bà về ngay, không đời nào gia đình tôi giao con cháu cho nhà bà đâu. – Giọng mẹ tôi dứt khoát.
Đúng lúc này tôi bước vào, nhìn thẳng mặt mẹ chồng cũ:
- Khi tôi ôm bụng bầu 3 tháng ra khỏi đó tôi đã coi như mình không có chồng, con không có bố và gia đình nhà nội rồi. Sống ác thì phải nhận quả báo. Bà về đi…
Tôi đóng cổng mẹ chồng vẫn đứng đó nhìn vào. Thử hỏi con bà không bị tai nạn nằm 1 chỗ bà có đi đón đứa cháu trai mà bà ấy từng vứt bỏ này không…??

