Posted in

Ngày nhà chồng đu::ổi vợ và con g::ái 3t ra khỏi nhà, cô bồ chạy theo dúi vào tay vợ 1 thứ và nói nhỏ: 3 ngày sau hãy quay lại

Hôm đó trời mưa tầm tã, 2 vợ chồng chị Mai cãi nhau một trận thật to. Chồng chị đã quyết: hôm nay phải dọn dẹp hết “chuyện cũ”, đón cô bồ về chính thức. Anh ta đã chán vợ rồi…

“Cút đi!” — tiếng mẹ chồng lạnh như băng. “Mang theo nó mà đi!” — giọng con trai mắng thẳng mặt vợ. Chị ôm con gái bé 3t, đôi tay lạnh, mắt khô vì khóc lâu. Cháu bé ôm chân mẹ, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Họ xô chị qua cửa, đẩy cửa thật mạnh, trời mưa tầm tã. Trước khi quay lưng lấy xe, cô bồ — người tóc đen, môi đỏ, mặt vẫn giữ nụ cười — lao tới. Cô dúi vào tay chị một xấp tiền 10 triệu, nói khẽ: “Cầm đi, tạm đủ cho mấy ngày. 3 ngày sau, về cổng nhà này nhé. Tôi sẽ cho chị một bất ngờ.”

Chị nhìn cô bằng cặp mắt vừa căm phẫn vừa tuyệt vọng. “Bất ngờ của cô là gì?” — chị muốn hỏi, nhưng tiếng mưa đã nuốt mất mọi âm thanh. Chị ôm con lên xe, rời đi với nửa trái tim tan nát và xấp tiền lạnh lùng trên tay.

Ba ngày trôi qua như ba thế kỷ. Chị Mai tìm chỗ trọ tạm, vừa trông con vừa tiếp tục bán hàng online như trước. Đêm ôm con ngủ chị mơ về ngày ngôi nhà kia vẫn còn đó, bếp vẫn có tiếng cơm, tiếng gọi “mẹ ơi” thân quen. Mọi thứ như người ta bứng mất khỏi đời chị trong một nốt nhạc.

Đêm hôm thứ ba, chị không biết vì sao tim mình lại bồn chồn. Sáng hôm sau chị quyết định thử quay về nhà cũ như lời cô bồ nói hôm trước xem thế nào. Khi tới cổng, thấy một bóng người đứng đó — không phải mẹ chồng, không phải chồng mà là cô bồ.

Ánh mắt cô bồ không còn cái vẻ kiêu lương như cái hôm mẹ chồng và chồng đuổi mẹ con chị ra khỏi nhà để rước cô ta về nữa. Cô ta bước tới, giọng trầm: “Chị về đúng giờ rồi. Vào nhà đi.”

Chị ngần ngờ, tay ôm con chặt hơn. “Anh… anh ta đâu?” — chị hỏi.

Cô bồ bật cười buồn, rồi nói: “Anh ta đã mất hết rồi, Mai ạ. Không nhà, không tài khoản, không công việc. Tôi giúp anh ta ‘tán gia bại sản’ — nhưng không phải để hại chị. Tôi làm vậy để trả nợ cho chị gái tôi.”

Chị trợn mắt: “Chị gái cô? Chị gái cô là ai?”

Cô bồ hít sâu, kể — giọng cô như người kể một cuốn phim đã lật: Chị gái tôi vốn là người con gái anh ta yêu trước khi cưới chị. Nhưng khi chị tôi thông báo có bầu thì anh ta bỏ rơi chị ấy luôn khiến chị ấy nghĩ quẩn. Khi đó cả gia đình tôi đều biết mặt anh ta qua những tấm ảnh chị để lại. Lúc đó tôi mới 18 tuổi và tôi quyết lớn lên tôi sẽ trả thù thay chị gái…

Cô bồ thù hận. Cô ấy sau khi đã tán tỉnh được chồng Mai và lấy lòng được cả mẹ chồng cô thì đã lừa 2 người đó kí vào tờ giấy bán nhà lấy tiền đầu tư bất động sản 1 lời 10. Nhưng lòng tham đã bị trả giá, tất cả chỉ là màn kịch do cô bồ dựng lên. Và ngày hôm qua dự án đó đã bị niêm phong điều tra… Người mua cắn hộ này chính là cô bồ nhưng cô lại nhờ mẹ mình đứng tên mua.

Nhìn cảnh mẹ con họ đẩy mẹ con Mai ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn cô bồ nghĩ tới chị mình năm xưa vì bị anh ta ruồng rẫy mà đã chọn quyên sinh nên cô bồ quyết định cứu mẹ con Mai. Cô bồ nhìn thẳng vào chị, mắt không một chút hả hê giả tạo:

“Tôi làm những gì tôi nên làm. Ngôi nhà này tôi sẽ sang tên lại cho mẹ con chị. Tôi làm điều đó vì chị gái tôi. Chị gái tôi không về được nữa, nhưng chị còn có con nhỏ, mong rằng sau này cháu sẽ được mẹ nuôi dạy nên người dưới mái nhà bình yên”.

Chị nghe tim mình nhói lên. Chị Mai đứng trước ngôi nhà vừa lấy lại, ôm con vào lòng. Gió thổi mạnh, lá xào xạc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *