Posted in

Mẹ mất bố lấy vợ mới, con g//ái 8t la//ng tha//ng

Ngày mẹ mất, Hân mới tròn 4t. Cô bé gầy gò, mái tóc rối, đôi mắt to đượm buồn. Ba cô, sau vài năm ở vậy, quyết định đi bước nữa với một người phụ nữ trẻ tên Loan. Ai cũng nghĩ có người chăm nom nhà cửa, thương lấy đứa trẻ mồ côi mẹ thì tốt, nhưng không ngờ từ đó, cuộc sống của Hân rơi xuống địa ngục.

Ngày Loan sinh con, mọi sự càng tệ hơn. Hân chỉ vô tình làm rơi chiếc xe đồ chơi khiến em bé ngã, Loan lập tức nổi giận, chửi rủa thậm tệ:
– Đồ vô phúc, đồ xui xẻo! Mày làm ngã em, muốn hại nó chết à? Mẹ mày chết rồi mà mày vẫn chưa chịu đi theo sao?

Cô bé òa khóc, nhưng chưa kịp xin lỗi thì Loan đã kéo tay đẩy Hân ra cửa:
– Cút! Nhà này không chứa loại sao chổi như mày!

Rồi Loan đóng sầm cửa lại. Đứa bé hơn 8 tuổi mất mẹ, bố thì đi làm xa chính thức bị đuổi ra đường

Đêm ấy, Hân cứ thế đi, vừa khóc vừa gọi mẹ. Đến khi mệt lả, cô bé nằm co ro dưới gầm cầu, gió lạnh buốt da. Trong giấc ngủ chập chờn, Hân mơ thấy mẹ về. Mẹ mặc áo trắng, khuôn mặt hiền từ, ngồi xuống bên cạnh, khẽ xoa đầu con:

– Đừng sợ, rồi sẽ có người thương con như mẹ. Hãy sống thật tốt, rồi một ngày con sẽ thấy mẹ vẫn luôn ở bên con.

Sáng hôm sau, Hân chẳng biết mình đang ở đâu, 1 nơi xa lạ với cô. Cô bé tiếp tục đi và tiếp tục bị lạc. Cả ngày cô chỉ được ăn đúng 1 chiếc bánh của người ta cho. Đêm thứ 2 cô bé tiếp tục phải ngủ dưới một cái gầm cầu khác. Bụng đói, muỗi đốt không tài nào ngủ được. Cuối cùng buồn ngủ quá cô lại thiếp đi nhưng đêm đó cô không được gặp mẹ nữa.

Sáng hôm sau một người phụ nữ buôn ve chai đi qua, thấy cô bé nằm lạnh run dưới cầu, liền lấy áo khoác lên người cô bé rồi chở về nuôi. Bà không giàu có, nhưng tốt bụng, cho Hân đi học, thương như con ruột. Cũng có nhiều lần mẹ nuôi hỏi nhà để đưa Hân về tìm bố đẻ nhưng Hân sợ dì không nói. Đến khi cô bé kể lại những gì mình nhớ thì người mẹ nuôi đã tìm đến nơi. Tuy nhiên khi đó bố đẻ Hân và dì đã có thêm 3 người em nữa. Bảo đón Hân về thì bố cô ngần ngưf , còn dì thì kiên quyết không đón vì bảo con bé đó hỗn láo, không muốn các con cô bị ảnh hưởng.

Từ đó mẹ nuôi không bao giờ trở lại căn nhà đó nữa. Sống cạnh mẹ nuôi, cô bé mồ côi năm nào dần lớn lên, học giỏi, hiền lành và trở thành bác sĩ nhi khoa sau 20 năm.

Một ngày mưa gió, Hân đang trực thì một ca cấp cứu được đưa vào: người phụ nữ trung niên và một bé trai bị tai nạn. Khi lật tấm chăn ra, cô sững người — đó là dì Loan và đứa em cùng cha khác mẹ của cô.

Dù tim run rẩy, Hân vẫn bình tĩnh cứu chữa hết sức. Chính Hân là người đóng viện phí cho 2 người đó. Sau ca mổ, khi tỉnh dậy, Loan nhìn thấy bác sĩ mà cưs ngơf ngơf không dám thốt ra lời. Mãi tới khi bố đẻ Hân tới thì mọi chuyện với sáng rõ…

– Hân… là con đấy ư? Sao con vẫn cứu dì? Dì… đã từng đối xử tệ với con…

Hân chỉ khẽ cười, giọng dịu nhẹ:
– Mẹ đẻ tôi từng dạy tôi rằng, dù người khác làm gì, mình cũng phải sống tử tế. Hôm nay, tôi chỉ làm đúng lời mẹ nói thôi.

Bố đẻ Hân sụt sùi:

– Về với bố con nhé…

Hân giọng vẫn bình thản:

– 20 năm qua, đã ngày nào bố đi tìm tôi chưa mà bây giờ bố bảo tôi về với bố.

Hân bình thản bước đi, mẹ cô đang đợi cô về nhà ăn cơm…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *