Posted in

Mẹ già gọi cho con trai 20 cuộc đến đón từ bệnh viện mà không bắt máy

Tiếng “tút… tút…” kéo dài trong điện thoại như một lưỡi dao cứa vào sự kiên nhẫn và niềm hy vọng mỏng manh của bà Hạnh. Đây là cuộc gọi thứ 20. 20 lần, chiếc điện thoại thông minh bà được cậu con trai cả, Thành, mua cho vẫn chỉ phát ra âm thanh báo hiệu sự vô tâm lạnh lẽo.

Ánh đèn neon trắng toát của hành lang bệnh viện hắt lên khuôn mặt nhăn nheo, tái nhợt của bà. Bà vừa trải qua ca phẫu thuật nhỏ ở chân vì một cú ngã cầu thang. Bác sĩ đã dặn dò phải có người thân đến đón, không được tự ý đi lại. Bà đã gọi cho cả hai đứa con trai, Thành và đứa em, Công. Cả hai đều không bắt máy.

Bệnh viện buổi chiều tà bắt đầu vắng vẻ. Cơn đau nhói ở chân trái bị gây mê đã tan dần, nhường chỗ cho một cơn đau khác, âm ỉ và buốt giá hơn: nỗi đau của sự bị bỏ rơi.

“20 cuộc gọi… không lẽ có chuyện gì không hay xảy ra với chúng nó?” – Bà Hạnh tự nhủ, cố gắng bào chữa cho những đứa con. Nhưng sâu thẳm, một cảm giác lo lắng, khó chịu đến rợn người bắt đầu xâm chiếm. Không bắt máy một lần có thể là bận, nhưng 20 lần thì là cố ý hay ở nhà có chuyện chẳng lành?

Thành và Công, hai đứa con bà đã dứt ruột đẻ ra, chăm bẵm, hy sinh cả tuổi thanh xuân để nuôi nấng sau khi chồng bà, ông Mạnh đi làm ăn xa biền biệt sau đó mất vì tai nạn lao động. Giờ đây, chúng đều đã có gia đình, nhà cửa khang trang do chính tay bà gom góp tiền lương hưu ít ỏi và tiền bảo hiểm của chồng để hỗ trợ.

Không thể ngồi yên đợi chờ trong sự bất an này, bà Hạnh quyết định. Cơn đau ở chân trở nên thứ yếu. Bà tự mình chống gậy, nén lại tiếng rên, và gọi một chiếc taxi. “Về số 15, ngõ 83, đường Lê Duẩn, cháu nhé,” bà nói, giọng run run.

Khi chiếc taxi dừng lại trước căn nhà ba tầng khang trang mà vợ chồng bà đã đổ mồ hôi, nước mắt để xây dựng, tim bà đập mạnh một cách đáng sợ. Căn nhà này là tổ ấm, là di sản của tình yêu và sự hy sinh.

Ánh đèn trong nhà đã bật sáng. Xe vừa dừng, bà đã thấy bóng dáng con dâu cả, Lan, đang đi lại phía cửa sổ. Bà Hạnh vội vàng bước xuống, cố gắng di chuyển nhanh nhất có thể. Nhưng khi bà đưa tay lên định tra chiếc chìa khóa cũ vào ổ, một sự thật kinh hoàng đập vào mắt bà, khiến mọi sức lực trong người như bị rút cạn.

Ổ khóa đã được thay mới. Chiếc chìa khóa của bà, chiếc chìa khóa đã mở cánh cửa này suốt hơn hai mươi năm, giờ đây hoàn toàn vô dụng.

Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ sồi, nơi Thành đã dán một mảnh giấy trắng bằng băng dính. Tay bà run rẩy bóc mảnh giấy ra. Dòng chữ viết nguệch ngoạc, cẩu thả, nhưng rõ ràng, khiến máu trong người bà như đóng băng:

“NHÀ NÀY KHÔNG CÒN CHỖ CHO BÀ. TÀI SẢN ĐÃ CHIA XONG. ĐỪNG QUAY LẠI LÀM PHIỀN!”

Chiếc gậy ba toong rơi xuống nền xi măng kêu cạch một tiếng khô khốc. Nước mắt không chảy, bà chỉ cảm thấy một khoảng trống rỗng kinh hoàng trong lồng ngực. Thành, đứa con trai bà tin tưởng nhất, đứa con mà bà đã giao phó toàn bộ niềm tin, đã làm điều này. Chúng đã vứt bỏ bà như vứt một món đồ cũ không còn giá trị.

Tiếng cười nói vui vẻ vọng ra từ bên trong nhà. Có tiếng của Thành, của Lan, và cả tiếng của Công, đứa con trai út. Chúng đang tổ chức tiệc, hẳn là tiệc mừng việc… tống khứ mẹ già.

Bà Hạnh lùi lại, dựa vào tường rào. Cơn đau thể xác và tinh thần cùng lúc bùng lên. Lũ bất hiếu! Chúng không biết rằng, người chồng quá cố của bà, ông Mạnh, là một người đàn ông chu đáo và có tầm nhìn xa.

Trong tuyệt vọng, bà đưa tay lần vào chiếc túi nhỏ may trong áo. Cảm giác quen thuộc của một vật bằng kim loại lạnh ngắt và một chiếc hộp nhỏ bằng da đã giúp bà trấn tĩnh lại.

Đó là một di vật ông Mạnh để lại cho bà, và chỉ mình bà biết.

Năm năm trước, trước khi mất, ông Mạnh đã đưa cho bà một chiếc hộp gỗ mun được khóa bằng một chiếc chìa khóa đặc biệt, cùng một phong bì thư.

“Em à, anh biết em sẽ lo lắng về tài sản và bọn trẻ. Chúng ta đã sai khi để chúng biết được giá trị căn nhà quá sớm. Hãy giữ cái này. Chỉ mở nó khi nào em cảm thấy mình bị bọn trẻ phản bội, bị tước đi tất cả.”

Bà đã cất kỹ chiếc hộp trong két sắt của mình, không bao giờ đụng đến, hy vọng ngày đó sẽ không bao giờ đến. Nhưng giờ đây, cái ngày đau đớn nhất ấy đã tới.

Bà Hạnh, với đôi mắt ráo hoảnh, gọi một chiếc taxi khác, yêu cầu đi đến một ngân hàng lớn ở trung tâm thành phố.

Sáng hôm sau, Thành đang ngồi nhâm nhi ly cà phê, tưởng tượng về một cuộc sống thảnh thơi sau khi đã “giải quyết” xong gánh nặng mẹ già, thì chuông điện thoại reo vang. Là luật sư Huy, một cái tên anh không hề quen biết.

“Xin lỗi, anh Thành phải không? Tôi gọi từ văn phòng luật sư Nguyễn & Cộng sự. Về căn nhà số 15, ngõ xx, đường Lê Duẩn.”

Thành cau mày: “Vâng, có chuyện gì?”

“Tôi muốn thông báo với anh và anh Công rằng, theo di chúc của ông Mạnh, căn nhà này đã được sang tên hợp pháp cho bà Hạnh từ hai tuần trước. Ông Mạnh đã để lại một điều khoản đặc biệt: Quyền thừa kế sẽ được trao cho bà Hạnh ngay lập tức nếu bà gửi một văn bản có chữ ký xác nhận bị con cái ruồng bỏ và khóa nhà đã bị thay đổi.”

Tai Thành ù đi. “Không thể nào! Di chúc đó là giả!”

“Không, thưa anh. Nó được lập từ năm năm trước, có công chứng đầy đủ, và được đính kèm một Giấy Ủy Quyền Không Hủy Ngang được ký bởi chính anh và anh Công, cho phép ông Mạnh toàn quyền quyết định tài sản chung nếu có bằng chứng con cái bất hiếu với mẹ.”

Thành cứng họng. Anh nhớ loáng thoáng đã ký một vài giấy tờ của bố năm xưa, nhưng không hề đọc kỹ. Hóa ra, bố anh đã lường trước tất cả.

“Và đây là thông báo cuối cùng,” Luật sư Huy lạnh lùng nói tiếp, “Bà Hạnh đã gửi đơn kiện yêu cầu trục xuất hai gia đình anh ra khỏi căn nhà. Anh có 24 giờ để dọn dẹp đồ đạc. Chiếc chìa khóa đã được đổi lại, và bà Hạnh đang chờ anh mang toàn bộ hành lý ra khỏi nhà.”

Tay Thành đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn. Mảnh giấy “Nhà này không còn chỗ cho bà” giờ đây như một lời nguyền quật ngược lại chính anh.

Cùng lúc đó, bà Hạnh, trong bộ quần áo chỉnh tề, ngồi trong chiếc xe sang trọng do luật sư lái, đang chậm rãi tiến về ngôi nhà thân yêu của mình, nơi lũ bất hiếu đang hoảng loạn gom góp đồ đạc. Chiếc chìa khóa mới, sáng bóng, nằm gọn trong tay bà. Đó không chỉ là chìa khóa mở cửa, mà là chìa khóa của sự công bằng và phẩm giá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *