Posted in

Mẹ chồng ch//ê con dâu nhà quê không có nổi chiếc dây chuyền 1 chỉ để đeo

Ngày cưới của Tâm – cô gái quê lên thành phố làm kế toán – từng khiến họ hàng nhà chồng bàn tán suốt. Người thì bảo: “Con bé đó hiền thật, nhưng quê mùa quá, nhìn xem cưới mà chẳng có nổi sợi dây chuyền vàng cho ra dáng dâu nhà khá giả.”. Bà Hạnh – mẹ chồng của Tâm – vốn là người kỹ tính, lại mang trong mình chút kiêu hãnh của người giàu có. Nhà bà có hai con: Hùng, con trai cả – chồng của Tâm, và Trang, con gái út, sắp khai trương một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố. Mang danh của con gái bà nhưng thực ra là vợ chồng bà rót vốn vào đấy cả.

Dù Tâm luôn lễ phép, chịu khó, nhưng trong mắt bà Hạnh, cô vẫn chỉ là “con dâu nhà quê, nghèo hèn, không biết ăn mặc”. Một tuần trước ngày khai trương, Hùng hỏi: “Mẹ ơi, hôm đó con dẫn vợ đi cùng nhé, cho Tâm mừng với em Trang.”. Bà Hạnh liếc nhìn Tâm từ đầu đến chân, giọng lạnh như băng: “Cô ấy mà đi thì mất mặt tôi với khách. Khai trương Nhà hàng sang trọng, toàn người có tiền, mà con dâu tôi lại chẳng có nổi một sợi dây chuyền một chỉ, đeo cái gì lên cổ hả? Ở nhà đi, trông nhà cho tôi là được rồi.”

Tâm nghe mà đỏ hoe mắt, chỉ biết cười nhạt: “Vâng, con hiểu ạ.” Cô lẳng lặng quay đi, trong lòng nghẹn lại. Cả đời cô chưa bao giờ đòi hỏi xa xỉ. Từ ngày cưới, cô dồn hết tiền tiết kiệm phụ chồng trả nợ, giúp mẹ chồng buôn bán, chẳng bao giờ kêu ca một câu. Vậy mà… chỉ vì không có một sợi dây chuyền vàng, cô bị xem như người không xứng đáng bước vào nơi sang trọng.

Buổi sáng hôm ấy, Tâm vẫn xuất hiện — nhưng không ai nhận ra. Cô mặc bộ váy thanh lịch, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, tóc búi gọn, dáng vẻ đĩnh đạc khác hẳn ngày thường. Không đi cùng chồng, cô đến bằng xe riêng, lặng lẽ. Bà Hạnh đang đứng đón khách thì thấy một người phụ nữ trẻ tiến lại gần, nhân viên lễ tân cúi chào rối rít: “Chị ơi, bên tiệm trang sức đối diện gửi lời cảm ơn, bảo chị qua nhận hóa đơn.”

Tâm gật đầu, bước sang. Mấy phút sau, cả sảnh tiệc xôn xao — vì người phụ nữ ấy vừa mua trọn bộ trang sức kim cương gần 1 tỷ để tặng cho chủ nhà hàng – cô em chồng Trang. Nhân viên cửa hàng nói to: “Cảm ơn chị Tâm đã tin tưởng lựa chọn! Bộ trang sức này là hàng giới hạn, chỉ có 2 bộ toàn quốc!”. Bà Hạnh nghe cái tên mà suýt rơi ly rượu vang.

“Tâm… con dâu tôi?” Bà quay lại – và chết lặng. Cô con dâu mà bà từng mắng là “nhà quê, không có nổi sợi dây chuyền 1 chỉ” đang đứng đó, tươi cười thanh lịch giữa đám đông. Trang – con gái bà – cũng ngạc nhiên chạy lại ôm chầm lấy chị dâu: “Chị Tâm ơi, bộ này đắt lắm, chị mua làm gì thế?”

Tâm nhẹ nhàng đáp, giọng ấm áp mà vẫn đầy tự trọng: “Ngày khai trương của em, chị không biết tặng gì xứng đáng. Chị chỉ mong em buôn may bán đắt, coi như chút lòng thành.” Mọi người xung quanh ồ lên trầm trồ. Ai cũng nhìn Tâm với ánh mắt khác hẳn – nể phục, cảm phục, thậm chí là… ngưỡng mộ.

Bà Hạnh bỗng run run bước đến, nghẹn ngào hỏi: “Tâm… sao con… con có tiền thế này?” Tâm mỉm cười: “Con mở cửa hàng online từ 7 năm trước, ban đầu chỉ bán quần áo, sau đó thêm mỹ phẩm. Giờ cũng ổn định chi nhánh trên toàn quốc rồi mẹ ạ. Nhưng con vẫn chưa dám khoe, sợ mẹ nghĩ con làm ăn linh tinh.”

Bà Hạnh lặng người. Từng lời nói khinh khi của mình, từng cái cau mày, từng lần cấm con dâu ra ngoài bỗng ùa về như những nhát dao cứa vào lòng. Những ngày tiếp theo bà không biết phải đối mặt với Tâm thế nào đây…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *