Đúng đêm tân hôn chồng tôi say rượu. Anh ra ngoài uống với bạn rồi về nhà muộn. Tôi định đỡ anh vào giường thì anh hất tay, gằn giọng: “Cô đừng giả vờ ngoan hiền nữa. Tôi biết hết rồi. Cô đâu còn trong trắng, đêm nay coi như bỏ. Tôi bị cô lừa rồi.”
Tôi chết lặng. Anh ném chiếc ly xuống sàn, thủy tinh vỡ tung tóe. Tôi cố hỏi:
“Anh nói gì vậy? Anh nghe ai nói?”
Anh cười khẩy: “Hôm nay chúng nó bảo cô từng yêu thằng H, ngủ với hắn rồi mới cưới tôi. Cái ngàn vàng của cô, tôi chẳng thèm. Nhưng tôi khinh!”
Tôi đứng đó, tim như bị bóp nghẹt. Tôi không thể ngờ người chồng mình hết lòng tin tưởng lại dễ dàng tin lời thiên hạ hơn tin vợ. Tôi không thanh minh. Tôi biết, càng nói, anh càng coi thường.
Từ hôm đó, anh lạnh nhạt, tránh chạm vào tôi. Còn tệ hơn, anh qua lại với cô hàng xóm tên Hằng, một góa phụ trẻ, sắc sảo, mồm mép ngọt ngào. Người trong xóm xì xào, nhưng tôi nhắm mắt cho qua, vì chưa có bằng chứng.
Một hôm, khi tôi vừa đi chợ về, tôi thấy Hằng đang ngồi trong sân, thản nhiên gọt trái cây, miệng cười tươi: “Chị về rồi à, em qua chơi với anh Hưng, anh ấy nhờ em tư vấn thiết kế nhà mới.”
Câu nói nhẹ như không, nhưng ánh mắt đầy thách thức. Tôi cười nhạt: “Cảm ơn cô, nhưng nhà này không cần ai tư vấn cả.” Tối đó, Hưng lạnh lùng nói: “Cô đừng tỏ thái độ. Người ta đang mang thai, cần nghỉ ngơi, tôi muốn cô giúp nấu canh gà cho người ta bồi bổ.”
Tôi sững người. “Anh nói gì cơ?”. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, thản nhiên như nói chuyện bình thường: “Cô ta có thai, là con tôi. Tôi muốn cô làm cho cô ấy bát canh gà mỗi ngày, coi như chuộc lỗi vì đã lừa tôi cưới về.”
Tôi run lên, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:
“Anh chắc không?”
Anh quắc mắt:
“Cô đừng cãi. Tôi nói sao thì làm vậy.”
Tôi cười cay đắng. Đến lúc đó, tôi hiểu, sự nhẫn nhịn duy nhất mình có thể làm là để anh ta tự nhìn thấy hậu quả. Từ hôm sau, tôi đều đặn nấu canh gà mang sang cho Hằng. Cô ta ngồi trên ghế, ngúng nguẩy: “Chị nấu nhạt quá, lần sau nhớ cho thêm chút gừng.”
Tôi cúi đầu: “Vâng, em sẽ rút kinh nghiệm.”
Mỗi lần như thế, Hằng lại cười mỉa, nghĩ rằng tôi hèn. Nhưng cô ta không biết, mỗi muỗng canh tôi đưa ra, tôi đều khắc ghi trong lòng từng giọt nhục nhã.
Năm ngày trôi qua, bỗng chiều hôm đó, khi tôi đang phơi quần áo ngoài sân, nghe tiếng la hét từ nhà Hằng. Tôi chạy ra – thấy một người phụ nữ tóc dài, dữ dằn, đang xông vào oánh Hằng túi bụi, vừa oánh vừa gào:
“Đồ đàn bà cướp chồng! Cô tưởng tôi không biết cô cũng qua lại với chồng tôi à? Giờ cô có thai không biết của ai, còn dám giả vờ thánh thiện à?”
Mọi người ùa ra can, tôi đứng từ xa nhìn. Hằng hoảng loạn, ôm bụng, gào khóc. Người phụ nữ kia tên Hoa, là vợ của một doanh nhân cùng khu. Bà ta gằn giọng giữa đám đông: “Tôi theo dõi cô cả tháng nay. Cô vừa cặp với chồng tôi, vừa ăn nằm với anh Hưng nhà bên. Giờ có thai, cô định gán cho ai cũng được à?”
Cả xóm xôn xao. Hằng sợ hãi, xanh mặt, ôm bụng chạy thẳng vào trong nhà. Tối đó, cô ta bỏ đi biệt tích, không ai biết đi đâu. Khi mọi chuyện vỡ lở, nhà chồng tôi bẽ bàng ê chề.
Hàng xóm bàn tán: “Con Hằng chơi với hai người đàn ông cùng lúc, giờ chửa hoang, bỏ đi. Không biết con ai.” “Cái nhà ông Hưng thật nhục, để vợ phải nấu canh cho nhân tình.”
Mẹ chồng tôi giận tím mặt, còn Hưng thì lầm lì, trốn trong phòng không dám ra. Anh ta nhìn tôi, cố tỏ ra hối lỗi: “Lệ… anh sai rồi. Em đừng bỏ anh.”
Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh như băng: “Anh bảo tôi mất cái ngàn vàng, nên khinh. Còn anh thì đi ăn nằm với đàn bà khắp nơi, gọi đấy là danh dự đàn ông à?”
Anh cúi gằm, không dám nói gì. Tôi mỉm cười, giọng bình thản: “Anh biết không, người đàn bà đánh Hằng hôm nay – là do tôi gọi đến.” Anh ngẩng lên, sững sờ.
Tôi tiếp lời: “Tôi không trả thù. Tôi chỉ giúp người ta tìm lại công bằng. Còn anh – tự anh đã khiến nhà này mất hết danh dự.” Nói xong, tôi vào phòng, thu dọn quần áo.
Mẹ chồng hoảng hốt: “Cô định đi đâu?”. Tôi đáp nhẹ: “Đi tìm lại lòng tự trọng của mình.”. Tôi bước ra khỏi nhà trong sự im lặng tuyệt đối. Phía sau, Hưng gọi với: “Lệ, quay lại đi! Anh sai rồi!”.
Tôi không quay đầu. Gió chiều thổi qua mái tóc, nhẹ mà lạnh. Tôi hiểu, có những nỗi đau không cần trả thù – chỉ cần rời đi, cũng đủ khiến người ta sống không ngẩng nổi đầu.

