Posted in

Giữa đám cưới chú rể bỏ cô dâu và mọi người ở lại để chạy đến bên tình cũ trong bệ/nh v/iện

Tiếng nhạc cưới vang lên rộn ràng trong sảnh tiệc. Cô dâu mặc váy trắng, tôi trong bộ vest chỉnh tề. Mọi người nâng ly, cười nói chúc phúc. Lẽ ra hôm ấy phải là ngày đẹp nhất trong đời tôi — ngày tôi chính thức có vợ, có một mái ấm mà bao năm qua vẫn mơ.

Thế nhưng… chỉ một tin nhắn duy nhất đã phá tan tất cả. “Em đang ở bệnh viện… Em sắp sinh rồi… Anh có thể đến không?”

Người gửi – Mai, người yêu cũ của tôi. Người từng cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi trẻ, từng cùng tôi mơ về ngôi nhà nhỏ, hai đứa con, và khu vườn sau nhà.

Chúng tôi chia tay hơn một năm trước, sau một trận cãi vã lớn. Tôi ra đi trong giận dỗi, cô im lặng, rồi biệt tăm. Không một tin nhắn, không một lời giải thích. Tôi đã nghĩ, có lẽ cô đã tìm được ai khác, hạnh phúc rồi.

Nhưng tin nhắn ấy – như một nhát dao xuyên thẳng vào tim. Tôi nhìn màn hình điện thoại, tay run run, tim đập loạn. Cô dâu – Hà, người đang đứng bên tôi, nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt tôi, khẽ hỏi:

— “Có chuyện gì vậy anh?”

Tôi nuốt khan. Cổ họng nghẹn lại.

— “Mai… cô ấy đang sinh… một mình.”

Hà sững sờ, đôi mắt thoáng lạnh đi.

— “Rồi sao? Hôm nay là đám cưới của anh, không phải là ngày anh đi tìm người cũ.”

Cô nói đúng. Tôi biết chứ. Nhưng tôi cũng biết, Mai từng là người con gái tôi nợ nhiều nhất đời. Cô đã vì tôi mà chịu bao tổn thương. Và giờ cô ấy đang sắp sinh con mà lại không có một ai ở bên cạnh, cô ấy chỉ có thể cầu cứu anh…

“Đứa bé có phải con anh không?” – Vợ sắp cưới hỏi tôi với ánh mắt sắc lạnh. Tôi lắc đầu, cô ấy tiếp lời: “Thế thì để bác sĩ lo”. Nhưng trước giờ chưa khi nào Mai gọi mà tôi không xuất hiện, cô ấy phải cần lắm mới gọi tôi.

Tôi bước xuống sân khấu giữa ánh mắt ngỡ ngàng của quan khách. MC ấp úng gọi tên tôi. Hai bên họ hàng đứng dậy, bàn tán xôn xao. Tôi chẳng còn nghe rõ gì nữa, chỉ nhớ Hà gọi với theo:
— “Anh mà đi, thì đừng quay lại!”

Nhưng tôi vẫn đi.

Trời hôm ấy mưa lất phất. Tôi lao đến bệnh viện trong bộ vest ướt sũng. Cả hành lang trắng toát mùi thuốc sát trùng. Tôi tìm đến phòng sinh, nhìn thấy Mai đang nằm, mồ hôi ướt đẫm, khuôn mặt tái nhợt.

Khi thấy tôi, cô bật khóc: “Anh… đến rồi à?”. Tôi nắm tay cô, nghẹn ngào không nói nổi. Đứa bé chào đời, nhỏ bé và yếu ớt, nhưng tiếng khóc vang lên như xé tim. Cả hai chúng tôi cùng khóc. Mai nhìn con, rồi nhìn tôi, thì thầm: “Em xin lỗi, ngày ấy em nói lời chia tay là quá sai rồi. Xa anh rồi em mới biết không ai tốt với em bằng anh, kể cả là bố đứa bé. Em gọi cho anh ta cả 100 cuộc mà anh ta không tới….”.

Tôi lặng người. Từng giọt nước mắt của Mai rơi xuống má con, nóng hổi. Khi mọi thứ ổn định, tôi quay lại nhà hàng. Nhưng tất cả đã tan hoang. Bàn tiệc dọn dẹp, hoa cưới vương vãi, sân khấu tối đen. Không còn tiếng nhạc, không còn cô dâu, không còn ai.

Tôi gọi cho Hà. Không ai bắt máy. Tôi gọi tiếp cho mẹ vợ, thì đầu dây bên kia là giọng lạnh như băng: “Anh đừng bao giờ gọi nữa. Con gái tôi khóc ngất trong phòng. Anh bỏ nó giữa đám cưới để đi với người yêu cũ, còn mặt mũi nào mà nói chuyện đạo lý?”

Tôi điên tiết, hét lên trong tuyệt vọng: “Được, thế con trả lại con gái cho bố mẹ. Con không cần nữa!”. Và ngay lúc ấy, điện thoại rung. Là tin nhắn của Hà:

“May quá, tôi và anh chưa kịp ký giấy kết hôn, nên anh khỏi phải đuổi. Còn người cũ của anh, chúc mừng anh có gia đình thật sự rồi.”

Tôi đứng chết lặng. Cả sảnh cưới trống rỗng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi trên ô kính. Hóa ra, cái ngày tôi tưởng mình có được hạnh phúc — lại chính là ngày tôi mất tất cả.

Vợ chưa cưới bỏ đi. Danh dự bị chà đạp. Hai bên họ hàng không ai nhìn mặt chỉ vì tôi vẫn còn nặng tình với người cũ quá. Có phải tôi đã quá ngu khi đánh mất hạnh phúc này??…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *