Posted in

Đêm tân hôn chưa kịp động phòng thì chống đã vác gối sang phòng bên cạnh ng::ủ

Đêm tân hôn, căn phòng ngập mùi hoa hồng và ánh đèn vàng ấm áp. Tôi ngồi trên giường, tim đập thình thịch, hồi hộp chờ anh – người chồng vừa cưới, người mà tôi nghĩ từ nay sẽ là bến đỗ cuộc đời.

Anh bước vào, nhưng không lại gần tôi. Anh chỉ nhìn tôi một thoáng, ánh mắt lạnh băng, rồi thản nhiên vác gối bước ra khỏi phòng. Tôi nghẹn giọng hỏi:
– Anh đi đâu?

Anh không quay đầu:
– Sang phòng mẹ ngủ. Từ nhỏ đến lớn mẹ không ngủ một mình được.

Cánh cửa khép lại, tiếng chốt khóa bên phòng mẹ vang lên khô khốc trong đêm tân hôn. Tôi ngồi chết lặng. Bên ngoài, tiếng nhà chồng còn vang lên: “Con trai ngoan quá, có hiếu thế này mẹ mới an lòng. Đàn bà thì thiếu gì, chỉ có mẹ là duy nhất.”

Tôi cắn môi đến bật máu. Tôi chợt hiểu vì sao đám cưới này nhanh đến mức tôi chưa kịp chuẩn bị gì. Vì sao một cô gái nhà quê như tôi lại bất ngờ được cưới về nhà giàu… với sính lễ 800 triệu. Đó không phải vì họ thương tôi. Mà vì họ cần một “cái thai hợp pháp”.

Ba tháng trước, anh say rượu, qua đêm với tôi. Khi biết tôi có bầu, anh lạnh lùng đẩy tiền, bảo tôi giải quyết. Tôi không làm. Chỉ im lặng giữ đứa bé.

Đến khi mẹ anh biết chuyện, bà không nổi giận, chỉ nói một câu: “Được, con bé lành, không đòi hỏi. Cưới nó về, miễn là không làm phiền đến mẹ con tao.”

800 triệu sính lễ – đổi lại là danh phận “con dâu”, nhưng không phải là “vợ”.

Họ cưới tôi về… không phải để yêu thương, mà để hợp thức hóa một đứa trẻ, để giữ danh dự nhà chồng, và để con trai bà vẫn được ngủ bên mẹ như thuở bé.

Tôi nhìn xuống bụng mình – nơi sinh linh nhỏ đang lớn lên từng ngày – và tôi hiểu: Đây không phải là nhà của mình. Sáng hôm sau, tôi không khóc. Tôi xếp quần áo vào vali, tháo chiếc nhẫn cưới lạnh buốt khỏi tay.

Mẹ chồng ngẩng đầu, cười khẩy: “Giận thì giận, nhưng đừng quên… cô đang mang cháu đích tôn nhà này.”

Tôi bình thản đáp: “Con tôi sinh ra, mang họ ai… là quyền của tôi.”

Cả nhà chết lặng. Tôi kéo vali bước đi, tim vẫn đau, nhưng không còn cúi đầu. Vì tôi biết, đàn bà có thể không có chồng… nhưng một khi đã có con và lòng tự trọng thì chẳng cần ai ban phát tình thương.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *