Posted in

Con gái đi làm lương 15 triệu nhưng tháng nào cũng gửi về cho bố 12 triệu

Buổi chiều ấy, gió từ cánh đồng thổi vào hiu hắt, mang theo mùi rơm mới và hơi đất ngai ngái. Ông Lâm ngồi bên hiên, mắt nhìn trân trân vào chiếc điện thoại cũ kỹ. Đã hai tháng rồi, tài khoản của ông không còn thấy dòng tin nhắn quen thuộc: “Bố ơi, con gửi tiền tháng này rồi nha.”

Từ ngày con gái lên thành phố làm việc, tháng nào cũng vậy – cứ đến mồng mười là tài khoản của ông lại ting lên 12 triệu. Ông vẫn thường nói với vợ, giọng đầy tự hào: Con mình giỏi thật, đi làm chưa bao lâu mà đã biết lo cho bố mẹ.

Vợ ông, bà Nhàn, chỉ cười hiền: “Con nó thương bố mẹ thôi, đừng khoe khắp làng, người ta lại bảo mình khoác lác”. Nhưng trong lòng, cả hai đều biết: Thu – đứa con gái duy nhất của họ – là niềm tự hào lớn nhất.

Thu năm nay 26 tuổi, học xong đại học rồi xin làm nhân viên văn phòng ở một công ty xuất nhập khẩu. Lương 15 triệu, cô đều đặn gửi về 12 triệu cho bố, chỉ giữ lại chút ít để tiền trọ và tiêu vặt. Ông Lâm nhiều lần mắng: “Con giữ mà lo cho bản thân, bố mẹ ở nhà đủ rồi”. Thu chỉ cười: “Sau này con đi lấy chồng, con đâu ở với bố mẹ nữa, con muốn dành dụm cho hai người ít tiền để sau này đỡ khổ”.

Thế là ông lại lặng im, vừa thương vừa tự nhủ: “Con gái là phúc phần của mình.” Ông không tiêu đồng nào trong số tiền ấy. Mỗi tháng, ông lặng lẽ gom lại, ghi vào sổ cẩn thận: “Tiền của Thu – để dành cho con” Ông muốn sau này, khi Thu lấy chồng, ông sẽ rút hết số tiền ấy, trao lại, coi như của hồi môn từ cha mẹ nghèo.

Nhưng hai tháng nay, điện thoại im lìm. Ông nhắn mấy lần, Thu chỉ đáp ngắn gọn: “Con bận quá, bố đừng lo”.Hôm trước bất ngờ ông nhận được 2 triệu từ một số tài khoản lạ. Con gái nhắn tin: “Con Thu gửi bố nhé” rồi… im luôn. Sáng hôm đó, ông Lâm không chịu nổi nữa. Ông bắt chuyến xe khách lên thành phố. Ông nói với bà Nhàn: “Tôi linh cảm có chuyện gì rồi. Con bé chưa bao giờ như vậy. Hay nó lại yêu đương linh tinh rồi…”.

Con đường từ quê lên Hà Nội dài hun hút. Ông ngồi bó gối nhìn qua cửa sổ, lòng rối như tơ vò. Mỗi lần nghĩ đến cảnh con gái giữa chốn đông người, ông lại thấy mình nhỏ bé và bất lực. Tìm đến địa chỉ Thu từng gửi, ông đứng lặng trước khu nhà trọ cũ kỹ trong con hẻm nhỏ. Trước cửa, có mấy chậu cây bạc màu và một chiếc xe đạp cũ. Ông gõ cửa, một cô gái trẻ bước ra – dáng người gầy nhom, tay còn dính bọt xà phòng.

– Bác tìm ai ạ?
– Cho bác hỏi, đây có phải phòng của cháu Thu không?

Nghe đến tên đó, cô gái khựng lại, ánh mắt thoáng buồn: “Dạ… bác là bố của chị Thu phải không ạ?”. Ông Lâm gật đầu, tim đập mạnh. Cô gái cúi đầu: “Chị Thu đang nằm trong phòng, yếu lắm”.

Ông đẩy cửa bước vào. Căn phòng trọ chật hẹp, mùi thuốc và hơi ẩm lẫn vào nhau. Giữa căn phòng, con gái ông nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, người gầy gò, khuôn mặt xanh xao. “Thu… con ơi!”. Ông lao đến, nắm tay con. Bàn tay ấy khô khốc, nóng rát. Thu mở mắt, nhìn ông ngỡ ngàng: “Bố… sao bố biết…”.

Ông Lâm giọng nghèn nghẹn: “Con ốm mà không nói bố mẹ biết là sao? Hai tháng nay con không gửi tiền, bố sợ có chuyện nên lên tìm”. Thu mím môi, đôi mắt đỏ hoe. Bên cạnh, cô bạn trọ khẽ thở dài: “Nửa năm nay chị Thu nghỉ việc rồi bác ạ. Công ty cắt giảm nhân sự”. Ông Lâm sững sờ: “Nghỉ việc? Nhưng… sao vẫn gửi tiền cho bố mẹ”?

Thu quay mặt đi, giọng yếu ớt: “Con sợ bố mẹ lo… Con còn trẻ, nghĩ rồi sẽ sớm tìm được việc mới. Nhưng xin mãi không được, nên con đi phụ quán cơm, rửa bát thuê, bưng bê… để đủ tiền gửi về”. Ông lặng người. Hóa ra nửa năm nay, đứa con gái yếu đuối ấy phải bươn chải đủ nghề. Cô bạn ngậm ngùi: “Chị ấy làm từ sáng đến tối, nhiều khi về tới phòng chỉ kịp uống chút nước rồi ngủ luôn. Mấy tháng nay, chị ấy thấy mệt nhưng vẫn cố. Hai tháng gần đây… chị ấy yếu quá, không đi làm được nữa. Chị ấy nhờ cháu gửi giúp bác 2 triệu… là số tiền cuối cùng chị ấy còn lại đấy… Qua nay mọi người thương quá nên mua cháo cho chị”.

Ông Lâm ngồi sụp xuống, hai bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay con: “Trời ơi… sao con khổ thế này hả Thu? Bố mẹ có thiếu gì đâu, sao con phải chịu cực như vậy”? Thu khẽ lắc đầu, nở nụ cười yếu ớt: “Con không muốn bố mẹ buồn. Bố mẹ ở quê làm ruộng vất vả, con muốn gửi tiền để bố mẹ có cái ăn, có chút dành dụm”.

Ông cúi đầu, nước mắt rơi xuống bàn tay con. Từng giọt nặng như tội lỗi. Ông nhớ những ngày khoe với hàng xóm rằng con gái mình giỏi, lương cao, thương bố mẹ. Ông đâu biết, đằng sau niềm tự hào ấy là chuỗi ngày con vật lộn với cuộc sống, giấu bệnh, giấu đói, giấu cả những giọt nước mắt tủi thân.

Chiều hôm đó, ông đi mua cháo, mua thuốc, dọn dẹp căn phòng trọ. Bàn tay thô ráp của người nông dân vụng về lau từng góc nhà, giặt từng chiếc áo, như thể muốn làm điều gì đó để bù đắp cho con. Đêm xuống, Thu ngủ thiếp đi sau khi uống thuốc. Ông ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt con gái gầy rộc mà lòng quặn thắt. Bên cạnh là chiếc ví nhỏ, trong đó chỉ còn vài tờ tiền lẻ và một mẩu giấy nhăn nhúm: “Bố ơi, con sẽ cố làm thêm vài tháng nữa, để bố mẹ có tiền sắm lại mái nhà dột. Con xin lỗi vì không về thăm bố mẹ được.”

Ông Lâm đọc đi đọc lại, mắt mờ đi vì nước. Ông chợt hiểu: bấy lâu nay, con gái mình sống trong nỗi cô đơn đến mức nào. Ở nơi thành phố đắt đỏ, nó cố gồng lên chỉ để bố mẹ yên lòng, trong khi chính bản thân lại kiệt sức từng ngày. Sáng hôm sau, ông quyết định đưa Thu về quê. Cô bạn trọ và mấy người hàng xóm giúp ông thu dọn đồ, ai cũng rưng rưng nước mắt: Chị ấy hiền lắm bác ạ, làm việc gì cũng cố hết sức. Nhiều hôm sốt vẫn đi làm vì muốn có tiền gửi về cho bố mẹ.

Ông chỉ biết cúi đầu cảm ơn, giọng nghẹn lại. Về đến nhà, bà Nhàn khóc ngất khi thấy con gái xanh xao, yếu ớt. Những ngày sau, Thu dần hồi phục. Bố mẹ thay nhau chăm sóc, ép con ăn, bắt uống thuốc. Ông Lâm không còn nói chuyện tiền bạc nữa. Mỗi khi con nhìn ông ái ngại, ông chỉ cười: “Con chỉ cần khỏe, tiền của bố mẹ chẳng thiếu đâu”.

Một hôm, ông mang ra một cuốn sổ tiết kiệm, đặt vào tay con gái: “Đây là toàn bộ số tiền con gửi suốt mấy năm qua. Bố không tiêu đồng nào. Bố giữ lại cho con, để sau này con dùng làm vốn sống”. Thu bật khóc, ôm lấy bố: “Bố… sao bố lại làm vậy… Tiền này con gửi để bố mẹ ăn uống chi tiêu ở nhà, lo cho các em học nữa mà”. “Bố mẹ không cần gì hết. Thứ bố mẹ cần… là con” – giọng ông Lâm nghẹn lại.

Câu nói giản dị ấy khiến cả hai cùng khóc. Nước mắt của người cha – người cả đời lam lũ, luôn nghĩ mình mạnh mẽ – giờ rơi vì thương con, vì ân hận, vì hạnh phúc khi cuối cùng vẫn còn kịp giữ lại điều quý giá nhất. Một năm sau, Thu khỏe hẳn. Cô xin được việc mới – vẫn là kế toán, lương không cao như trước, nhưng ổn định.

Ông Lâm cười, mái tóc bạc rung rung trong gió nói con gái: “Giữ lấy mà lo cho bản thân. Bố mẹ vẫn còn sức, lo được mà đừng gửi về cho bố mẹ nữa”.

Thế nhưng với bản tính của cô con gái ngoan thì trong thâm tâm THu khi có lương cô lại vẫn sẽ gửi phần nhiều về cho bố mẹ ở quê mà thôi. Nhưng lần này chắc chắn Thu không làm việc đến mức hại sức khỏe như lần trước nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *