Hôm đó là sinh nhật mẹ chồng của Hoa — một ngày mà cả nhà ai cũng háo hức. Mẹ chồng Hoa thích tụ tập đông vui, nên đã đặt bàn ở một nhà hàng lớn, mời cả họ hàng, bạn bè. Hoa dù đang mang bầu gần chín tháng, bụng đã nặng trĩu, vẫn cố gắng phụ giúp chuẩn bị quà, dặn chồng:
“Anh đi thì cũng tranh thủ về sớm nhé, em thấy hơi tức bụng rồi, sợ là sắp sinh…”
Nhưng chồng cô, anh Long, chỉ cười nhạt:
“Cô cứ làm quá lên thế, còn cả tuần mới đến ngày dự sinh mà”…
Mẹ chồng Hoa lúc đó đi ngang qua mỉa mai:
‘Đến sinh nhật mẹ chồng mà chị ấy cũng tìm cách không cho chồng đi. Chị ấy cứ làm như mỗi mình mình chưả đẻ”.
“Không, con không có ý đó đâu mẹ ạ.”.. Hoa vội vã trả lơì.
Mẹ chồng cô lườm con dâu 1 cái rồi cùng cả gia đình lên xe đi thẳng.
Căn nhà trở lại yên ắng. Hoa nằm trên giường, cơn đau bụng mỗi lúc một rõ rệt. Ban đầu cô nghĩ chỉ là cơn co thắt giả, nhưng rồi cơn đau dồn dập, lan khắp người. Mồ hôi lạnh vã ra, hơi thở gấp gáp. Cô với tay lấy điện thoại, gọi cho chồng.
— “Anh ơi, em đau lắm, chắc em sắp sinh rồi… Anh về đi!”
Đầu dây bên kia là tiếng ồn ào, tiếng nhạc xập xình và tiếng người cười nói. Rồi giọng Long xen lẫn tiếng cụng ly:
“Giờ sao được, đang hát hò đông lắm. Em chịu khó đi taxi tới viện trước, tí anh về.”
Hoa nghe tim như bị ai bóp nghẹt. Cô cố gọi cho mẹ chồng, chỉ nghe tiếng bà cười:
“Trời ơi, sinh nở là chuyện đàn bà, ai chả đẻ được. Đẻ được thì bắt taxi vào viện đẻ, chưa đẻ thì chờ mai đi khám.”
Điện thoại rơi khỏi tay, nước mắt tràn ra. Cơn đau quặn lại khiến cô gần như ngất lịm. Trong giây phút tuyệt vọng ấy, cô chỉ còn nhớ đến bố mình — đàn ông gà trống nuôi con từ năm cô 3 tuổi – người duy nhất có thể cứu cô lúc này.
Hoa run rẩy bấm số. Giọng bố cô, ông Nam, khàn khàn vang lên:
“Alo, con sao đấy? Giọng run thế?”
“Bố ơi… con đau bụng quá… hình như con sắp sinh rồi mà nhà chồng đi hết rồi, không ai ở nhà…”
Không một lời thắc mắc, ông chỉ nói ngắn gọn:
“Con ngồi yên đó, bố đến ngay!”
Chưa đầy 15 phút sau, ông Nam đã lao đến như gió. Ông vội vàng gọi taxi, rồi đưa con đến viện gần nhất, không quên xách theo cái làn đồ sơ sinh của cháu. Trên xe vừa đi ông vừa liên tục trấn an:
“Cố lên con, bố đây rồi, không sao đâu.”
Đến bệnh viện, Hoa được đưa thẳng vào phòng sinh. Cánh cửa khép lại, ông đứng bên ngoài, mồ hôi túa ra, tay run run. Khi tiếng khóc đầu đời của cháu gái vang lên, ông mới thở phào, nước mắt rưng rưng.
Nhưng ngay sau đó, ông làm một việc không ai ngờ.
Ông gọi điện cho mẹ chồng Hoa — giọng ông điềm tĩnh, nhưng từng chữ như lưỡi dao cắt:
“Bà đang ăn mừng sinh nhật à? Chúc mừng nhé. Còn tôi thì đang bế cháu ngoại trong viện, con gái tôi vừa suýt chết vì cả nhà bà bỏ mặc. Bà làm mẹ, còn tôi làm cha. Bây giờ, từ giây phút này, tôi chính thức đưa con gái tôi và cháu ngoại về nhà tôi. Gia đình bà không còn quyền gì với chúng nó nữa.”
Bà mẹ chồng sững người, tiếng nhạc vẫn vang vọng, mọi người nhìn nhau im lặng. Còn ông Nam, chẳng nói thêm lời nào, chỉ nhẹ nhàng ký tên vào giấy tạm trú, rồi đón con gái và cháu ngoại về quê.
Đêm đó, Hoa nằm trong căn phòng cũ, bên cạnh là đứa con đỏ hỏn ngủ ngoan. Ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bố. Hoa nắm chặt tay ông, nước mắt rơi:
“Bố ơi… con xin lỗi, con ngu quá…”
Ông Nam chỉ xoa đầu con gái, giọng trầm ấm mà kiên quyết:
“Không sao cả. Từ nay, con không cần ai thương nữa. Chỉ cần thương chính mình và thương con. Đàn bà có thể mất chồng, nhưng không được để mất lòng tự trọng.”
Và cũng từ đêm ấy — một người cha trở thành điểm tựa duy nhất, còn một người chồng và một gia đình chồng mất đi tất cả — vì sự vô tâm của chính họ.

