Posted in

Con dâu b//ầu tháng thứ 9 nhưng mẹ chồng vẫn b/ắt bư/ng chậu quần áo đầy ú ụ leo 4 tầng để phơi

Ngày tôi bước chân về làm dâu nhà ông bà Hợi, cả làng ai cũng bảo:

“Con dâu hiền thế này thì nhà chồng sướng cả đời.”

Nhưng họ đâu biết, đằng sau cánh cửa ấy là chuỗi ngày nước mắt của tôi – một người đàn bà mang bầu 9 tháng mà vẫn phải nai lưng làm việc như người ở.

Tôi mang thai đứa con đầu lòng, bụng đã nặng trĩu, chỉ còn khoảng 2 tuần nữa là đến ngày sinh. Thế nhưng, với mẹ chồng tôi – bà Hợi – thì việc “bầu bí” chẳng có nghĩa lý gì cả. Bà luôn nói giọng sắc như dao:

“Tao đẻ ba đứa, vẫn gánh nước, nấu cơm cho cả chục người ăn, có chết ai đâu. Đừng có viện cớ bầu mà lười!”

Sáng hôm ấy, trời nắng như đổ lửa, chồng tôi lại đi làm xa. Tôi vừa giặt xong chậu quần áo đầy ú ụ, nặng trĩu nước. Định để dưới sân cho ráo rồi lên phơi dần, nhưng mẹ chồng đứng trên cầu thang quát xuống:

“Phơi đi! Phơi luôn lên sân thượng cho tao. Cái nhà này tầng nào cũng có gió mà cứ để dưới đất bẩn thỉu. Đừng có ỷ lại, bầu bì gì mà yếu!”

Tôi cố nói:

“Mẹ ơi, con mệt lắm, để con chờ anh Nam về phơi giúp nhé?”

Bà trợn mắt, giọng chát chúa:

“Không làm thì dẹp, ra khỏi nhà này luôn! Ở nhà ăn với ở không à, mà còn bày đặt yếu! Đồ con dâu lười, chưa sinh đã đòi làm bà hoàng.”

Nghe thế, tôi cắn môi, tay run run bưng chậu quần áo lên cầu thang. Cầu thang hẹp, mỗi bước tôi phải nhích từng chút một, mồ hôi túa ra như tắm. Mẹ chồng vẫn đứng dưới hối:

“Nhanh lên! Làm gì rùa bò thế kia, người ta nhìn vào cười cho đấy!”

Khi tôi bước lên đến tầng 3, một cơn choáng ập đến. Mắt hoa lên, tai ù đi, tôi chỉ kịp kêu khẽ “mẹ ơi…” rồi ngã nhào xuống bậc thang. Chậu quần áo đổ ào, nước tràn loang lổ, còn tôi tay ôm bụng, máu chảy ra, tôi bắt đầu đau….

Tiếng hét thất thanh của bà Hợi vang lên. Hàng xóm chạy sang, đưa tôi vào viện. Đến nơi, bác sĩ hô cấp cứu khẩn:

“Vỡ ối sớm, tụt huyết áp, nguy cơ mất cả mẹ lẫn con!”

Phải mất hơn hai tiếng cấp cứu, con tôi ra đời trong tiếng khóc yếu ớt. Tôi may mắn giữ được mạng sống, nhưng bác sĩ nói tôi không thể sinh thêm lần nữa vì chấn thương vùng chậu quá nặng.

Tôi nằm trên giường bệnh, mệt mỏi, nước mắt ứa ra. Những ngày ở viện tuyệt nhiên không thấy mẹ chồng đâu. Bà đi khắp làng trên xóm dưới nói rằng con dâu ngã không phải lỗi tại bà, bà chẳng làm gì cả. Bà còn bảo con dâu không thể sinh tiếp là do nó có bệnh sẵn rồi. Bà bảo lần này về chắc chắn bà sẽ giải quyết dứt điểm, con dâu cảm thấy khó sống thì bà cho ly hôn. Con trai bà lấy đâu chẳng được vợ…

Tôi nghe mà ngán ngẩm, nhìn con thơ mà nước mắt lưng tròng…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *