Posted in

Có th::ai được 3 tháng thì bạn trai 5 năm “đ:á” để lấy vợ giàu, cô gái đành nhắm mắt cưới anh thợ xây ngh::èo

Hà và Nam yêu nhau suốt 5 năm. Tình yêu của họ từng khiến bao người ngưỡng mộ – cô tin rằng chỉ cần có tình cảm, nghèo mấy cũng vượt qua được. Nhưng đời không giống truyện ngôn tình. Ngày Hà báo tin có thai, Nam tỏ thái độ không vui, anh từng đề nghị Hà đi bỏ: “Anh chưa chuẩn bị sẵn tinh thần cũng như kinh tế để làm cha. Sợ rằng sinh con chưa nuôi được”.

Hà khóc nhưng vẫn nói động viên bạn trai: “Đó là giọt máu của chúng mình, mình yêu nhau thì phải giữ con chứ anh. Tuy con đến hơi sớm nhưng 2 đứa mình cùng đi là rồi sao lại không nuôi nổi con”. Hà đã giục Nam về nói chuyện với bố mẹ nhưng anh ta cứ ậm ừ nhưng lại không hề nói gì với bố mẹ ở quê. Và đến lúc cái thai được 3 tháng, Nam tuyên bố động trời:

“Anh xin lỗi… Anh sắp cưới người khác. Bố mẹ cô ấy đầu tư cho anh mở công ty. Em đừng làm khó anh nữa.”

Câu nói ấy như dao cứa vào tim. Hà ngồi thẫn thờ giữa đêm mưa, tay ôm bụng — trong đó là giọt máu của kẻ phản bội. Cô không dám về nhà vì sợ cha mẹ xấu hổ. Cái thai ngày một lớn, Hà buộc phải tìm một lối thoát cho mình.

Và định mệnh đưa cô đến với Tuấn, một anh thợ xây hiền lành ở xóm trọ. Khi nghe Hà tâm sự chuyện bị người yêu 5 năm bỏ để lấy người khác Tuấn chỉ lặng im rồi nói khẽ nói: “Nếu em không chê mình đến với nhau được không? Bố anh yếu rồi đang mong anh lấy vợ, nhà chỉ có 2 bố con”.

Hà chết lặng. Cô biết anh nghèo, chỉ là thợ hồ, chẳng có gì ngoài đôi tay chai sạn. Nhưng trong mắt anh, cô thấy một điều mà Nam không có — lòng nhân hậu. Cái bụng của Hà đang to dần lên, giờ mà không hợp thức hóa được nó về nhà chắc bố cô không để con gái yên vì ông rất gia trưởng. Bà bỏ thai thì Hà không thể. Vậy là cô nhanh chóng gật đầu, nhắm mắt bước vào cuộc hôn nhân mà không hề có tình yêu với Tuấn. Lúc đó Hà đã nghĩ, đến đâu xoay tới đó. Kể cả cưới xong ít bữa mà bỏ nhau cũng được, cô sẽ dễ thoát được tiếng chửa hoang

Đêm tân hôn trong căn phòng nhỏ, chiếc giường gỗ ọp ẹp. Hà run rẩy, sợ anh phát hiện mình đã mang thai. Nhưng Tuấn lại chỉ ngồi bên, nói nhỏ: “Anh biết hết rồi, Hà ạ… Anh thấy sổ khám thai trong túi của em từ cái hôm em nhờ anh cầm túi hộ ở xóm trọ cơ”.

Cô sững người, bật khóc: “Anh muốn đuổi em cũng được… Em chỉ xin anh đừng nói cho ai biết.”

Tuấn im lặng một lúc lâu, rồi kéo Hà vào lòng, ôm thật chặt. “Anh sẽ không đuổi em đâu. Anh mà không chấp nhận thì anh đã không cưới em rồi. Đứa trẻ không có tội. Anh… thật ra từ nhỏ đã mắc bệnh, bác sĩ bảo anh không thể có con. Nếu ông trời cho anh cơ hội làm cha – dù không phải máu mủ – anh vẫn cảm ơn.”

Hà òa khóc trong vòng tay ấm áp ấy. Lần đầu tiên sau chuỗi ngày tuyệt vọng, cô cảm thấy được che chở.

Ngày hôm sau – một người phụ nữ sang trọng, tóc hoa râ bất ngờ xuất hiện trước cửa. Đôi mắt ướt của bà nhìn Tuấn không rời. Bà nghẹn ngào: – Con… mẹ đây….

Tuấn ngỡ ngàng rồi nước mắt rưng rưng: “Mẹ… Chú Hùng nói mẹ về, nhưng con không nghĩ mẹ về sớm vậy…”

“Mẹ xin lỗi. Năm đó nhà mình nghèo quá, mẹ phải bỏ đi làm thuê nước ngoài. Giờ mẹ về để bù đắp cho con.”

Tuấn chết lặng. Cả đời anh chưa từng nghĩ có ngày mẹ mình trở lại. Dù đã được người chú báo trước hôm anh cưới và cho xem ảnh hiện tại của mẹ nhưng Tuấn vẫn không tránh khỏi được xúc động. Khi Tuấn 5 tuổi thì mẹ rời bố con anh ra đi. Đến giờ tròn 20 năm. Trước bố anh rất hận bà, nhưng mấy năm gần đây ông đã nguôi nguôi và chấp nhận cho vợ về thăm con.

Người mẹ nhìn Hà hiền lành, ánh mắt rưng rưng khi nghe câu chuyện của hai vợ chồng. Bà nắm tay con dâu: “Con gái à, mẹ không quan tâm đứa bé là ai sinh ra. Chỉ cần con thương Tuấn thật lòng là đủ.”

Ngay hôm đó, bà đưa cho hai vợ chồng 5 tỷ đồng — một phần số tiền bà tích cóp suốt bao năm làm việc nơi xứ người: “Mẹ cho các con mở xưởng riêng, không phải đi phụ hồ nữa. Mẹ muốn con trai mẹ có cuộc sống tử tế.”

Sau đó Hà sinh bé trai khỏe mạnh. Tuấn mở được xưởng xây dựng nhỏ, mỗi ngày đều về nhà sớm để tắm cho con, nấu cơm cho vợ. Căn nhà nhỏ giờ rộn ràng tiếng cười.

Còn Nam – người bạn trai cũ – sau khi cưới vợ giàu, được nhà vợ lập công ty cho nhưng anh ta không biết làm ăn dẫn đến phá sản nhà vợ đẩy ra đường tay trắng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *