Posted in

Chồng vừa m//ất được 1 năm người vợ đã b//ụng b//ầu 5 tháng bị cả nhà chồng đá//nh ch//ửi đu//ổi đi

Căn nhà nhỏ cuối ngõ hôm ấy vang lên tiếng gào chửi xé lòng. Giữa sân, người phụ nữ bụng bầu 5 tháng quỳ rạp, hai tay che lấy bụng, nước mắt hòa cùng bùn đất. Bên trên, bà Hòa – mẹ chồng cô – giận dữ chỉ tay, giọng run lên vì tức: “Cô cút ngay khỏi nhà tôi! Con tôi mới mất có một năm, vừa mới giỗ đầu nó xong vậy mà cô đã chửa hoang! Cô định bôi tro trát trấu vào mặt dòng họ này à?”.

Lan ngẩng lên, gương mặt nhợt nhạt, giọng nghẹn lại: “Mẹ ơi, con xin mẹ, con không làm gì có lỗi với anh cả. Con… con mang giọt máu của anh ấy…”

Bà Hòa hét lớn, đôi mắt đầy căm hận: “Giọt máu của nó à? Nó mất rồi, cô còn bịa đặt à? Đừng tưởng bụng chửa là tôi thương! Loại đàn bà phản bội như cô, tôi nhìn là thấy bẩn mắt!”

Lan bật khóc, ôm bụng, run rẩy đứng dậy: “Mẹ không tin thì thôi, nhưng con thề với trời đất, đứa bé trong bụng con là con của anh Minh. Con không phản bội anh ấy đâu…”

Bà Hòa ném chiếc ly xuống đất, vỡ tan. “Cút! Cút khỏi nhà tôi ngay! Đừng bao giờ bước chân về đây nữa!”. Lan quay đi, từng bước nặng trĩu. Cánh cổng sắt khép lại sau lưng cô, cũng là lúc mọi sợi dây ràng buộc với gia đình chồng đứt hẳn.

Hai năm sau. Một sáng mùa thu se lạnh, Lan bế đứa con trai nhỏ chừng hơn một tuổi, lặng lẽ đi trên con đường cũ. Cậu bé có đôi mắt sáng, sống mũi cao và nụ cười hệt như người cha đã khuất.

Hôm nay là ngày giỗ của Minh, cô muốn đưa con đến thắp cho anh nén nhang, dù biết sẽ chẳng ai chào đón.

Khi cô bước đến cổng, mọi người trong nhà đang chuẩn bị mâm cỗ. Thấy bóng Lan, họ xôn xao: “Kìa, con đàn bà trơ trẽn ấy về làm gì?”, “Lại định mang con của ai về đây để giả cháu nhà mình hả?”

Lan không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt bó hoa cúc trắng lên bàn thờ, châm nhang, khẽ thì thầm: “Anh ơi, em đưa con về thăm anh đây.”. Tiếng xì xào, tiếng giễu cợt vẫn vang bên tai, nhưng Lan chỉ cúi đầu, bàn tay run run vuốt mái tóc con.

Bỗng bà Hòa từ trong buồng bước ra, vừa nhìn thấy Lan đã quát: “Cô còn dám vác mặt về đây à? Cút ra khỏi nhà tôi!”. Lan định mở miệng thì cậu bé trong tay cô bỗng cười khanh khách, chìa tay về phía bàn thờ, chắp tay vái rồi bập bẹ Ba… ba…

Cả gian phòng im bặt. Bà Hòa sững sờ, đôi mắt dán chặt vào đứa bé. Khuôn mặt ấy… từng đường nét ấy… sống mũi cao, lúm đồng tiền bên má trái – giống hệt Minh! Bà lắp bắp: “Không… không thể nào…”

Rồi bỗng nhiên, bà choáng váng, ngã gục xuống nền nhà. Mọi người hốt hoảng chạy lại. Lan vội đặt con xuống, quỳ bên mẹ chồng, lo lắng xoa ngực cho bà: “Mẹ ơi! Mẹ tỉnh lại đi! Mẹ…”. Bà mở mắt, nhìn Lan bằng ánh mắt mơ hồ: “Đứa… đứa bé đó… là… ai?”

Lan nắm chặt tay bà, nước mắt rơi lã chã: “Là cháu nội của mẹ. Là con trai của anh Minh…”. Bà Hòa sửng sốt, gần như không tin vào tai mình: “Cô… cô nói gì?”

Lan run rẩy, giọng nghẹn lại: “Trước khi anh Minh mất, bác sĩ nói tình trạng của anh rất xấu. Con sợ… sợ không bao giờ còn được làm mẹ của con anh ấy nữa. Nên con đã xin bác sĩ trữ lại tinh trùng của anh. Sau tang lễ, con mới quyết định thụ tinh nhân tạo… Đứa bé trong tay con… là giọt máu của anh Minh thật mà, mẹ ơi.”. Lan đưa hết giấy tờ ra cho cả nhà xem…

Bà Hòa ôm mặt khóc nức nở. Những lời chửi rủa, những cú đánh năm xưa như dội ngược lại, đau nhói trong tim bà. Bà nắm lấy tay Lan, run rẩy: “Trời ơi… là cháu tôi thật sao? Còn tôi… tôi đã đối xử với con tệ bạc đến thế…”

Lan cũng khóc, nhưng khẽ lắc đầu: “Con không giận mẹ. Con chỉ mong mẹ biết, từ đầu đến cuối… con chưa bao giờ phản bội anh Minh.”

Đứa bé bò lại gần, nắm tay bà Hòa, ngước lên cười hồn nhiên. Bà ôm lấy nó, giọt nước mắt già nua rơi xuống đôi má non nớt: “Cháu nội của bà… Bà sai rồi… Bà có lỗi với con, với bố con nhiều lắm.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *