Tôi từng là một kế toán trưởng có triển vọng, nhưng cái ngày que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chót cũng là ngày tôi đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp của mình. Chồng tôi – Minh – khi ấy đã nắm tay tôi thật chặt và nói: “Em cứ ở nhà sinh con, nuôi dạy con cho tốt. Tiền bạc anh lo được. Anh không muốn con mình phải lăn lóc ở nhà trẻ hay giao cho người giúp việc.”
Vì lời hứa ấy, tôi đã dành trọn vẹn 5 năm thanh xuân để quanh quẩn trong bốn bức tường. 5 năm, 2 đứa con lần lượt ra đời. Từ một cô gái năng động, tôi biến thành một “mẹ sề” đúng nghĩa: tóc tai búi vội, quần áo lúc nào cũng ám mùi sữa và thức ăn, cả ngày chỉ xoay quanh bỉm, sữa, bột, cháo.
Cuộc sống một người đi làm, bốn người ăn chưa bao giờ là dễ dàng. Minh bắt đầu thay đổi. Những cái ôm hôn thưa dần, thay vào đó là tiếng thở dài mỗi khi đưa tiền sinh hoạt phí. Anh bắt đầu soi mói từng mớ rau, từng hộp sữa.
Đỉnh điểm là vào tối thứ Bảy tuần trước. Tôi đang đánh vật với hai đứa con, đứa lớn 4 tuổi nghịch ngợm đổ tung hộp sữa bột ra sàn, đứa bé 2 tuổi thì khóc ngằn ngặt đòi bế. Nhà cửa như một bãi chiến trường.
Minh đi nhậu về, thấy cảnh đó liền đá văng cái xe đồ chơi chắn lối, quát lớn: “Cô làm cái gì ở nhà cả ngày mà để cái nhà như cái chuồng lợn thế này? Cả năm trời không kiếm nổi 1 xu. Giờ có mỗi việc trông con cũng không xong!”
Tôi vừa lau sàn vừa ức nghẹn: “Anh nhìn đi, hai đứa nó quấy cả ngày, em còn chưa kịp ăn cơm tối đây. Anh không giúp thì thôi còn quát tháo gì?”
Minh đỏ mặt tía tai, chỉ thẳng tay vào mặt tôi: “Cô còn dám cãi à? Tôi đi làm nuôi cái nhà này, nuôi báo cô ba mẹ con cô 5 năm nay. Cô nhìn lại cô xem, người ngợm thì sồ sề, đầu óc thì mụ mẫm. Cô chỉ là đồ ăn bám! Biết điều thì ngậm mồm lại mà dọn dẹp đi!”
Câu nói “Cô chỉ là đồ ăn bám” như một nhát dao đâm thấu tim tôi. 5 năm hy sinh, 5 năm thức khuya dậy sớm, hóa ra trong mắt chồng, tôi chỉ là một kẻ vô dụng, một gánh nặng không hơn không kém.
Đêm hôm đó, tôi nhìn hai đứa con ngủ say, nước mắt chảy dài nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa dữ dội. Tôi thề, tôi sẽ không để ai, kể cả chồng, coi thường mình thêm một ngày nào nữa.
Tôi bắt đầu kế hoạch “lột xác”. Với 5 năm gián đoạn, quay lại làm kế toán là điều không thể. Tôi quyết định tận dụng chính kinh nghiệm chăm con của mình. Tôi vay mẹ đẻ 5 triệu làm vốn, bắt đầu tập tành bán các sản phẩm organic cho mẹ và bé online.
Thời gian đầu khó khăn vô cùng. Ban ngày tôi vẫn phải lo cho hai con, cơm nước cho chồng để không bị “nói ra nói vào”. Tôi chỉ có thể làm việc khi con ngủ. Có những đêm tôi thức đến 3-4 giờ sáng để viết bài, trả lời khách, đóng hàng. Minh thấy tôi lúi húi với đống hàng thì bĩu môi: “Vẽ chuyện. Buôn bán lặt vặt thì được mấy đồng, lo mà cơm nước cho tử tế.” Tôi im lặng, nuốt cục tức vào trong để biến nó thành động lực.
Tôi không chỉ bán hàng, tôi chia sẻ kiến thức nuôi con, làm video hướng dẫn chế biến đồ ăn dặm. Nhờ sự chân thật và tận tâm, trang cá nhân của tôi ngày càng đông khách. Từ bán lẻ, tôi chuyển sang đổ sỉ. Từ một mình làm, tôi thuê thêm 2 nhân viên đóng gói. Tháng thứ 6, tôi cầm trên tay số tiền lãi 20 triệu. Tháng thứ 12, con số đó lên đến 50 triệu. Và đến tháng vừa rồi, sau khi trừ hết chi phí, lợi nhuận ròng của tôi cán mốc 100 triệu đồng.
Tôi âm thầm đổi xe máy xịn, mua bảo hiểm cho con, gửi biếu bố mẹ hai bên, và quan trọng nhất, tôi thuê giúp việc theo giờ để giải phóng bản thân khỏi việc nhà. Tôi bắt đầu đi spa, mua váy áo đẹp. Tôi đẹp lên trông thấy, thần thái tự tin, rạng ngời.
Minh bắt đầu thấy lạ. Vợ không còn ngửa tay xin tiền đi chợ mỗi sáng. Cơm nước vẫn ngon nhưng nhà cửa gọn gàng lạ thường. Và đặc biệt, vợ anh ngày càng đẹp, ra đường ai cũng ngoái nhìn. Hôm qua, Minh về nhà với vẻ mặt rầu rĩ. Công ty anh cắt giảm nhân sự, anh bị giảm lương 30% và đang nợ thẻ tín dụng 50 triệu do tiêu xài quá tay vào các cuộc nhậu nhẹt. Anh ấp úng, định mở lời bảo tôi vay tạm bà ngoại ít tiền để anh đáo hạn thẻ.
Tôi đang ngồi ở bàn trang điểm, thong thả dưỡng da. Nghe chồng nói xong, tôi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm và một xấp tiền mặt dày cộp đặt lên bàn: “50 triệu anh cần đây. Còn trong sổ này là 800 triệu, tiền em dành dụm để sang năm cho hai con học trường tử tế.”
Minh trợn tròn mắt, cầm xấp tiền mà tay run run: “Em… em lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Em trúng số à?”. Tôi quay ghế lại, nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười nhưng ánh mắt sắc sảo: “Anh nhớ 2 năm trước anh gọi em là gì không? Là ‘đồ ăn bám’. Số tiền này là do ‘đồ ăn bám’ kiếm ra đấy. Tháng vừa rồi em kiếm được 100 triệu, gấp hơn 5 lần lương của anh hiện tại.”
“Em không nói, không phải vì em giấu, mà vì em muốn chứng minh cho anh thấy: Phụ nữ ở nhà chăm con không phải là vô dụng. Chúng tôi hy sinh sự nghiệp vì con, chứ không phải vì chúng tôi không biết kiếm tiền. Nhưng một khi sự hy sinh đó bị chà đạp, chúng tôi sẽ đứng dậy và còn đi nhanh hơn các anh tưởng rất nhiều.”
Minh cúi gằm mặt. Cầm xấp tiền trên tay mà mặt anh đỏ bừng vì xấu hổ. Anh nhận ra, người vợ mà anh coi thường bấy lâu nay đã vượt xa anh cả về bản lĩnh lẫn kinh tế. Từ hôm đó, Minh thay đổi hẳn. Anh đi làm về sớm, tranh tắm cho con, tự giác lau nhà mà không đợi nhắc. Anh hiểu rằng, vị thế trong gia đình không nằm ở việc ai to tiếng hơn, mà nằm ở giá trị mà người đó tạo ra.
Các chị em ạ, 5 năm thanh xuân cho con là vô giá, nhưng đừng bao giờ để mình bị định giá bằng con số 0 tròn trĩnh. Hãy độc lập, hãy có quỹ đen, và hãy luôn xinh đẹp. Vì khi bạn có tiền và có sắc, tiếng nói của bạn mới có trọng lượng!

