Posted in

Chị gái chi::ếm trọn 30 cây vàng cha mẹ để lại

Đêm đó, tôi gọi cho chị Liên lần thứ ba. Vẫn là những tiếng tút dài vô vọng. Đến cuộc thứ tư, chị bắt máy, giọng gắt gỏng: — Tao đã nói rồi, mày đừng gọi nữa. 30 cây vàng đó là công tao chăm cha mẹ già yếu suốt 10 năm. Mày đi biệt xứ, giờ về đòi chia chác cái gì?

— Chị ơi! — Tôi hét lên trong tuyệt vọng, nước mắt trào ra. — Em không đòi chia để ăn chơi. Vợ em bị tai nạn, cần tiền phẫu thuật gấp. Em xin chị, chị cho em vay 5 cây thôi cũng được. Em viết giấy nợ, cả đời này em làm trâu làm ngựa trả chị!

— Vay mượn gì! Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống. Tao không có ngu. Cúp đây!

Tiếng “tút” lạnh lùng vang lên, cắt đứt hi vọng cuối cùng của tôi.

Vợ tôi nằm trong phòng cấp cứu, hơi thở thoi thóp. Tôi cắn răng, bán chiếc xe máy – cần câu cơm duy nhất, vay nóng xã hội đen với lãi suất cắt cổ để đóng viện phí. Cả đêm đó, tôi ngồi ở hành lang bệnh viện, lòng căm hận người chị ruột dâng lên tột độ.

Cha mẹ mất để lại một két sắt có 30 cây vàng và căn nhà từ đường. Ngày mở di chúc, chị Liên nhanh tay ôm trọn cái két, lu loa rằng: “Cậu Út có nhà thành phố rồi, cái nhà quê và chút vàng này để chị lo hương hỏa.” Vì nể chị, vì thương chị góa chồng nuôi con, tôi đã im lặng không tranh giành. Nào ngờ, khi hoạn nạn, chị lại “cạn tàu ráo máng” đến mức này.

Ba tháng sau… Vợ tôi qua cơn nguy kịch nhưng sức khỏe yếu hẳn. Tôi làm việc điên cuồng ngày đêm để trả nợ lãi ngày. Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, tôi nhận được điện thoại từ công an huyện ở quê.

— Anh là em trai của chị Nguyễn Thị Liên? Mời anh về trụ sở gấp. Chị nhà anh đang bị tạm giữ vì hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Tôi sững sờ. Chị Liên lừa đảo? Chị có 30 cây vàng trong tay, sống sung túc cả đời không hết, sao phải đi lừa đảo?

Tôi bắt xe đò về quê ngay trong đêm. Tại đồn công an, chị Liên ngồi co ro ở góc phòng, tóc tai rũ rượi, gương mặt thất thần như kẻ mất hồn. Vừa thấy tôi, chị lao đến, gào khóc: — Út ơi! Cứu chị! Oan cho chị quá! Vàng của cha mẹ để lại… là vàng giả! Bọn tiệm vàng nó vu khống chị!

Tôi chết lặng. Vàng giả? Người ta đặt lên bàn một túi tang vật. Bên trong là những thỏi vàng lấp lánh, nhưng đã bị cắt đôi, lộ ra lõi đồng bên trong.

— Chị gái anh mang số vàng này đi bán tại tiệm vàng. Chủ tiệm kiểm tra thì phát hiện là vàng giả mạ xi, liền báo công an. Chị anh khăng khăng đây là vàng gia bảo cha mẹ để lại.

— Không thể nào! — Tôi thốt lên. — Cha tôi cả đời chắt chiu, ông là người kỹ tính, sao có thể tích trữ vàng giả?

Lúc này, chị Liên mới nức nở khai thật. Chị định bán số vàng đó để hùn vốn làm ăn với người tình, tính bỏ xứ đi nơi khác sống, mặc kệ mồ mả cha mẹ lạnh lẽo. Nào ngờ…

Để làm sáng tỏ vụ việc, tôi xin phép về nhà cũ lục tìm giấy tờ. Tôi nhớ cha có thói quen ghi chép nhật ký. Trong cái hộc tủ cũ kỹ đầy bụi mọt mà chị Liên chưa bao giờ thèm ngó tới, tôi tìm thấy một cuốn sổ da sờn rách. Tôi lật từng trang, và rồi, sự thật hiện ra khiến tôi ngã quỵ.

Ngày… tháng… năm 2015. “Hôm nay, con Liên lại về khóc lóc. Nó chơi hụi, bị người ta lừa mất sạch, bọn chủ nợ dọa giết cả mẹ con nó. Vợ chồng tôi bàn nhau, quyết định bán hết 30 cây vàng dưỡng già để trả nợ đậy điệm cho nó. Nhưng tôi sợ nó biết nhà hết tiền sẽ sinh hư, ỷ lại, hoặc cảm thấy nhục nhã với em út, nên tôi đã mua một bộ vàng giả bỏ lại vào két. Coi như để nó yên tâm mà sống.”

Ngày… tháng… năm 2018. “Sức khỏe tôi yếu rồi. Tôi biết con Liên tham lam, ích kỷ. Nếu sau này tôi mất, chắc chắn nó sẽ giành lấy cái két sắt. Thôi thì cứ để nó lấy. Thằng Út là đứa tự trọng, nó sẽ không tranh giành đâu. Cái két vàng giả ấy, coi như là bài học cuối cùng tôi dạy con gái. Nếu nó giữ gìn kỷ vật của cha mẹ, nó sẽ mãi tin mình giàu có. Còn nếu nó nảy lòng tham bán đi, sự thật sẽ phơi bày…”

Dòng chữ cuối cùng nhòe đi vì vệt nước mắt khô của người cha quá cố: “Út à, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là chị con đã gặp chuyện. Mảnh vườn sau nhà cha đã bí mật sang tên cho con từ lâu, sổ đỏ cha gửi chú Bảy trưởng thôn giữ. Đó mới là tài sản thật cha để lại cho con, vì con là đứa hiếu thảo nhưng thiệt thòi.”

Tôi gấp cuốn nhật ký lại, tay run rẩy không cầm nổi.

Hóa ra, cha mẹ biết tất cả. Họ đã dùng 30 cây vàng thật để cứu mạng chị Liên trong quá khứ, nhưng chị ấy vô tâm đến mức không hề hay biết, vẫn nghĩ mình tài giỏi, vẫn nghĩ cha mẹ thiên vị giữ của. Để rồi hôm nay, chính lòng tham của chị đã lật tẩy sự bao dung vĩ đại của cha mẹ.

Tôi quay lại đưa cuốn nhật ký cho cán bộ xem để chứng minh nguồn gốc số “vàng giả” và bảo lãnh cho chị tại ngoại. Bước ra khỏi cổng trụ sở, nắng chiều hắt lên gương mặt hốc hác của chị Liên. Chị cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.

— Cuốn nhật ký đâu? Cho tao xem… — Chị lí nhí.

Tôi đưa cuốn sổ cho chị. Chị đọc ngấu nghiến. Đọc đến đâu, người chị run lên đến đó. Cuối cùng, chị ôm lấy cuốn sổ, ngồi bệt xuống đất, gào lên những tiếng khóc xé lòng: — Cha ơi! Mẹ ơi! Con là đứa bất hiếu! Con sai rồi!

Tiếng khóc của chị vang vọng cả một góc đường, muộn màng và đắng chát.

Tôi nhìn chị, lòng không còn hận thù, chỉ thấy thương hại. Chị đã ôm cái két sắt suốt 5 năm, hí hửng tưởng mình vớ được món hời, ruồng rẫy em ruột, để rồi nhận ra thứ mình ôm ấp chỉ là những thỏi đồng vô giá trị. Còn thứ quý giá nhất là tình thâm và sự hi sinh của cha mẹ, chị đã tự tay vứt bỏ từ lâu.

— Chị về đi. — Tôi nói nhẹ. — Mảnh đất cha để lại cho em, em sẽ bán một nửa để trả nợ cho vợ. Một nửa em để lại cho chị làm vốn làm lại cuộc đời. Nhưng chị nhớ, đây là lần cuối cùng em giúp chị.

Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng người chị đang quỳ lạy giữa bụi đường. 30 cây vàng giả đã dạy cho chúng tôi một bài học thật hơn bất cứ thứ vàng ròng nào trên đời: Tham lam là cái bẫy, và chỉ có tình thân mới là thứ tài sản không bao giờ bị làm giả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *