Posted in

Ch::ê con dâu tương lai ‘s::át chồng’, mẹ anh đã ‘b::ày m:ưu’ hại tôi…

Bà Phán đặt mạnh chén trà xuống bàn đá cẩm thạch, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa phòng khách rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Đôi mắt bà hằn lên những tia nhìn sắc lẹm xoáy vào tấm ảnh Huy – con trai độc đinh của bà – đang chụp chung với Lan.

Trong ảnh, Lan cười rạng rỡ, nhưng với bà Phán, nụ cười đó ẩn chứa điềm gở. “Gò má cao, đuôi mắt ướt, lại còn có nốt ruồi đón lệ,” bà lẩm bẩm, nhớ lại lời thầy bói hôm qua. “Con bé này tướng ‘sát phu’. Nó đã từng đính hôn một lần, chưa kịp cưới thì chồng sắp cưới tai nạn qua đời. Con trai bà mà dính vào, nhẹ thì tán gia bại sản, nặng thì đoản mệnh.”

Sự mê tín mù quáng cộng với tình thương con ích kỷ đã biến thành nỗi sợ hãi ám ảnh. Bà Phán quyết định: Bà phải cứu con trai mình, bằng mọi giá.

Huy là chàng trai hiền lành, nhu nhược và tôn sùng mẹ. Nhưng lần này, anh kiên quyết đòi cưới Lan. Thấy không thể cấm cản bằng lời, bà Phán chuyển sang dùng mưu.

Bà nhắm trúng Mai – con gái của một người bạn làm ăn cũ. Mai có vẻ ngoài tròn trịa, phúc hậu, gia cảnh tuy đang sa sút nhưng cái mác “tiểu thư” vẫn còn nguyên. Quan trọng hơn, lá số tử vi của Mai được thầy phán là “Vượng phu ích tử”. Bà Phán toan tính: Chỉ cần đẩy Lan đi và thế Mai vào, đời thằng Huy sẽ trải hoa hồng.

Một bữa tiệc sinh nhật được bà Phán tổ chức linh đình tại gia. Lan không được mời, thay vào đó là Mai với bộ váy lộng lẫy. Bà Phán, với sự lọc lõi của một người đàn bà góa chồng gồng gánh cả cơ nghiệp, đã lén bỏ một loại thuốc an thần mạnh vào ly rượu của con trai.

Đêm đó, Huy say mềm, được dìu vào phòng. Bà Phán ra hiệu cho Mai đi theo “chăm sóc”. Cánh cửa phòng đóng lại, bà Phán đứng ngoài hành lang, nở một nụ cười mãn nguyện mà bà cho là sự hy sinh cao cả của người mẹ.

Sáng hôm sau, màn kịch hạ màn hoàn hảo. Huy tỉnh dậy trong hoảng loạn thấy mình nằm cạnh Mai. Cùng lúc đó, bà Phán “vô tình” sắp xếp để Lan đến đưa tài liệu cho Huy. Cảnh tượng ê chề ấy đã đâm nát trái tim Lan. Cô không gào thét, chỉ nhìn Huy bằng ánh mắt tuyệt vọng rồi quay lưng bỏ đi.

Huy, dưới áp lực của mẹ và “trách nhiệm” với sự trong trắng của Mai, đành ngậm ngùi chia tay Lan để cưới cô gái mình không yêu.

Đám cưới diễn ra hoành tráng nhất vùng. Bà Phán hãnh diện khoe con dâu có “tướng vượng phu”. Chỉ hai tháng sau ngày cưới, Mai thông báo có thai. Bà Phán mừng như bắt được vàng, chăm bẵm con dâu từng ly từng tí. Bà tin rằng mình đã thắng mệnh trời, đã cải số thành công cho con trai.

Huy sống như một cái bóng trong chính ngôi nhà mình. Anh cố gắng làm tròn trách nhiệm người chồng, người cha sắp tới, nhưng nỗi nhớ Lan vẫn âm ỉ.

Ngày Mai trở dạ, cả nhà túc trực ở bệnh viện. Một bé trai kháu khỉnh chào đời. Nhưng niềm vui chưa tày gang, bác sĩ bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng thông báo đứa bé bị suy hô hấp nặng cần truyền máu gấp. “Huy, con vào hiến máu cho cháu đích tôn của mẹ đi!” Bà Phán giục giã.

Kết quả xét nghiệm nhóm máu được đưa ra chớp nhoáng. Huy nhóm máu O, Mai nhóm máu A. Nhưng đứa bé… lại là nhóm máu B. Huy cầm tờ giấy xét nghiệm, tay run lẩy bẩy. Anh tuy không rành y học nhưng kiến thức sinh học cơ bản đủ để biết: Bố O, mẹ A không thể nào sinh ra con nhóm máu B.

Bà Phán giật tờ giấy, gào lên với bác sĩ: “Các người nhầm lẫn! Chắc chắn là nhầm lẫn! Cháu tôi sinh non mà, nó mới 7 tháng thôi!”. Vị bác sĩ nhìn bà ái ngại, hạ giọng đầy chua xót: “Thưa bà, dựa trên các chỉ số phát triển xương và phổi, đứa bé này hoàn toàn đủ tháng. Nghĩa là nó được thụ thai từ trước ngày cưới ít nhất 2 tháng.”

Không khí trong phòng hồi sức im bặt như tờ. Mai nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng không còn vẻ sợ sệt e dè thường thấy. Khi bà Phán lao vào chất vấn, Mai cười nhạt – một nụ cười sắc lạnh đến rợn người: “Mẹ à, mẹ muốn một cô con dâu ‘vượng phu’? Con đã đóng trọn vai rồi còn gì.”

Hóa ra, gia đình Mai đã phá sản từ lâu. Mai trót mang thai với một tay đại gia đã có vợ và bị gã ta ruồng bỏ. Đang lúc túng quẫn tìm người “đổ vỏ”, thì bà Phán lại dâng Huy đến tận miệng. Mai chỉ cần diễn vai hiền thục, nghe theo sự sắp đặt của bà Phán đêm hôm đó (thực chất đêm đó chẳng có chuyện gì xảy ra giữa Huy và Mai cả, Huy say bí tỉ), là đường hoàng bước chân vào hào môn.

“Bà chê cô Lan ‘sát chồng’, nhưng chính bà mới là người giết chết hạnh phúc của con trai mình,” Mai rành rọt từng chữ. “Bà tạo cơ hội, bà chuốc rượu, bà ép cưới. Tôi chỉ là người nắm lấy cái phao bà ném ra thôi.”

Bà Phán ngã khuỵu xuống sàn gạch lạnh toát. Bà đã dùng cả đời để toan tính, dùng sự mê tín để phán xét nhân phẩm một con người, để rồi chính tay bà rước một “cú lừa” vĩ đại về nhà, buộc con trai mình phải nuôi con của kẻ khác. Cái gọi là “tướng số” mà bà tin tưởng, cuối cùng lại thua thảm hại trước lòng dạ con người.

Huy làm thủ tục ly hôn ngay sau đó. Anh dọn ra ở riêng, bỏ lại ngôi biệt thự rộng lớn cho bà Phán. Một chiều mưa tầm tã, bà Phán ngồi bên cửa sổ, nhìn ra đường. Bà thấy Lan đi ngang qua, tay trong tay với một người đàn ông bình thường, trên tay bế một đứa trẻ. Gia đình họ tuy không giàu sang nhưng ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Người đàn ông đó không hề bị “sát” như bà từng lo sợ, mà ngược lại, trông anh ta rạng rỡ sức sống.

Bà Phán nhìn lại mình trong gương: cô độc, già nua và đầy ân hận. Bà nhận ra, thứ “sát” con trai bà không phải là gò má cao hay nốt ruồi của cô gái năm xưa, mà chính là sự độc đoán và toan tính mù quáng của người mẹ như bà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *