Huy là mẫu đàn ông thành đạt điển hình: Giám đốc một công ty xuất nhập khẩu, đi xe sang, mặc vest đắt tiền và luôn toát ra vẻ tự tin ngạo nghễ. Trong mắt thiên hạ, anh ta có một gia đình hoàn hảo: Sự nghiệp vững vàng và một cô vợ tên Ngọc hiền lành, ngoan ngoãn đến mức… nhạt nhẽo.
Với Huy, Ngọc – vợ anh chẳng khác gì một cô giúp việc cao cấp có hôn thú. Cô quanh quẩn trong bếp, người lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ, sữa bỉm. Cô không biết gì về chứng khoán, không sành rượu vang, và mỗi lần Huy nói về chiến lược kinh doanh, cô chỉ biết cười gượng gạo gật đầu.
“Vợ anh á? Nó ngốc lắm. Bảo gì nghe nấy, chẳng dám ho he nửa lời đâu,” Huy thường vỗ ngực khoe với đám chiến hữu trên bàn nhậu, và cả với Vy – cô bồ nhí nóng bỏng mà anh ta đã lén lút qua lại suốt 5 năm nay.
Vy trái ngược hoàn toàn với Ngọc. Cô ta sắc sảo, biết cách chiều chuộng và luôn đòi hỏi. “Anh định để em làm người tình trong bóng tối mãi sao? Căn biệt thự ở khu ngoại giao đoàn anh hứa tặng em, bao giờ mới sang tên?” Vy nũng nịu, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Huy.
Huy cười khẩy, rít một hơi thuốc: “Yên tâm. Anh chán con vợ ‘gà mờ’ ở nhà lắm rồi. Đợi xong dự án này, anh sẽ ly hôn. Căn biệt thự đó đứng tên anh, anh muốn cho ai mà chẳng được. Con Ngọc nó biết gì đâu mà đòi hỏi.”
Huy đinh ninh rằng mọi thứ nằm trong lòng bàn tay mình. Anh ta nghĩ Ngọc là một con búp bê vô tri, anh đặt đâu thì ngồi đó. Suốt 5 năm qua, anh đi sớm về khuya, viện cớ công tác để đi du lịch với bồ, Ngọc chưa một lần nghi ngờ hay kiểm tra điện thoại. Sự im lặng của cô khiến Huy càng thêm coi thường.
Đúng ngày kỷ niệm 8 năm ngày cưới, Huy về nhà với một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn thay vì hoa và quà.Ngọc đang dọn cơm. Vẫn là những món anh thích: Cá kho tộ, canh chua. Thấy Huy đặt tờ giấy lên bàn, cô khẽ dừng tay, gương mặt không tỏ vẻ ngạc nhiên hay đau khổ như Huy tưởng tượng.
“Ký đi,” Huy nói giọng lạnh lùng. “Tôi không muốn sống cảnh giả tạo này nữa. Cô quá nhàm chán, không xứng với đẳng cấp của tôi. Tài sản tôi sẽ chia cho cô một ít tiền mặt gọi là tình nghĩa. Còn căn biệt thự này và xe cộ là do tôi làm ra, tôi sẽ giữ.”
Ngọc lau tay vào tạp dề, chậm rãi ngồi xuống đối diện Huy. Cô không khóc, cũng không gào thét. Cô nhìn Huy bằng ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu thẳm, ánh mắt mà lần đầu tiên trong 8 năm qua Huy cảm thấy rợn người.
“Anh muốn ly hôn để đến với cô Vy, người mẫu ảnh đúng không?” Ngọc hỏi, giọng nhẹ tênh. Huy giật mình: “Sao… sao cô biết?”
Ngọc mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy chua chát nhưng cũng đầy kiêu hãnh: “Anh nghĩ 5 năm qua, mùi nước hoa lạ trên áo anh, những hóa đơn khách sạn anh ‘vô tình’ để trong túi quần, và cả những chuyến ‘công tác’ trùng hợp với lịch check-in của cô ta… tôi là người mù sao?”
Huy thẹn quá hóa giận, đập bàn quát: “Biết rồi thì càng tốt! Đỡ phải giải thích. Cô là đồ ăn bám, cô có tư cách gì mà giữ tôi? Ký ngay đi rồi dọn ra khỏi nhà tôi. Căn biệt thự này trị giá 10 tỷ, cô đừng hòng xơ múi được một đồng.”
Ngọc thong thả rót một cốc nước, uống một ngụm rồi mở ngăn kéo tủ, lấy ra một tập hồ sơ đặt lên bàn, ngay cạnh tờ đơn ly hôn.
“Anh Huy ạ, anh thông minh trên thương trường, nhưng về nhà anh lại quá chủ quan. Anh có nhớ 3 năm trước, công ty anh dính vào vụ kiện trốn thuế và nguy cơ phá sản không?”
Huy nhíu mày. Dĩ nhiên anh nhớ. Lúc đó để tẩu tán tài sản tránh bị niêm phong, anh đã nghe lời luật sư tư vấn, sang tên toàn bộ căn biệt thự này cho Ngọc dưới dạng “Tặng cho”. Anh nghĩ Ngọc “ngu ngơ”, lại sợ chồng một phép, nên để cô đứng tên là an toàn nhất. Sau này sóng yên biển lặng, anh bảo cô ký lại là xong.
“Thì sao? Lúc đó tôi sang tên cho cô để giữ hộ. Giờ tôi đòi lại, cô dám cướp à?” Huy gằn giọng. Ngọc bật cười thành tiếng. Tiếng cười giòn tan nhưng sắc lẹm như dao cứa vào lòng tự trọng của Huy.
“Anh đúng là ngây thơ. Anh hãy nhìn kỹ giấy tờ trong tập hồ sơ này đi.” Huy giật lấy tập hồ sơ. Mắt anh mở to hết cỡ, tay bắt đầu run lên bần bật. Đó không phải là sổ đỏ. Đó là Hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất.
Ngày tháng trên hợp đồng là… 1 tháng trước. Bên B (Người mua) là… em trai ruột của Ngọc. Giá trị chuyển nhượng: Đã thanh toán xong. “Cô… cô làm cái gì thế này?” Huy hét lên, mặt đỏ gay, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. “Cô bán nhà của tôi? Cô dám bán nhà của tôi cho em trai cô à?”
Ngọc đứng dậy, phong thái uy quyền khác hẳn người vợ lúi húi trong bếp mọi ngày: “Nhà của anh? Anh nhầm rồi. Trên pháp lý, 3 năm nay nó là tài sản riêng của tôi do anh TẶNG CHO. Tôi có toàn quyền định đoạt. Và tôi đã bán nó cho em trai tôi một cách hợp pháp. Tiền bán nhà, tôi đã dùng để lập hai cuốn sổ tiết kiệm cho hai đứa con, và một phần đầu tư vào công ty đối thủ của anh rồi.”
Huy chết lặng. Tai anh ù đi. 10 tỷ đồng! Đó là cả gia nghiệp của anh. Anh đã định dùng nó làm đòn bẩy để vay ngân hàng cho dự án mới, và cũng là món quà để vuốt ve cô bồ nhí. Giờ đây, nó bốc hơi ngay trước mắt anh.
“Mày… con đàn bà khốn nạn! Tao sẽ kiện mày! Tao sẽ kiện mày ra tòa vì tội lừa đảo!” Huy lao tới định giơ tay tát Ngọc. Nhưng Ngọc không né tránh. Cô trừng mắt nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh khiến Huy khựng lại.
“Kiện? Anh lấy bằng chứng gì? Giấy tờ tặng cho anh ký, công chứng đàng hoàng. Anh định ra tòa bảo là ‘tôi trốn nợ nên nhờ vợ đứng tên’ à? Anh muốn đi tù vì tội tẩu tán tài sản trốn thuế không?”. Huy buông thõng tay xuống, người mềm nhũn như bún. Anh nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo của người vợ mà anh luôn cho là “ngốc nghếch”.
Ngọc tiếp lời, từng chữ như đóng đinh vào quan tài cuộc hôn nhân này: “5 năm qua, tôi nhẫn nhịn không phải vì tôi ngu. Tôi nhẫn nhịn để chờ ngày này. Tôi chờ anh chuyển hết tài sản sang tên tôi. Tôi chờ anh lơ là nhất. Anh chê tôi chỉ biết mùi dầu mỡ, nhưng anh quên rằng người nắm giữ bếp lửa mới là người giữ linh hồn ngôi nhà. Khi anh phản bội bếp lửa ấy, anh sẽ bị thiêu rụi.”
Ngọc cầm tờ đơn ly hôn của Huy lên, ký roẹt một cái. “Tôi ký rồi đấy. Giờ thì mời anh ra khỏi nhà. À quên, nhà này giờ là của em trai tôi. Nó vừa nhắn tin bảo cho tôi và các con ở nhờ. Còn anh, người ngoài, không phận sự miễn vào.”
Đúng lúc đó, điện thoại Huy reo lên. Là Vy gọi. “Alo anh yêu, anh về chưa? Em thấy trên mạng người ta đồn công ty anh đang bị điều tra thuế, tài khoản bị phong tỏa à? Thế căn biệt thự…”. Huy buông rơi chiếc điện thoại xuống sàn.
Anh nhìn quanh căn biệt thự lộng lẫy mà mình từng tự hào, nhìn người vợ đang đứng khoanh tay lạnh lùng. Hóa ra, kẻ ngốc nhất trong vở kịch này không phải là Ngọc. Kẻ ngốc chính là anh – gã đàn ông ngạo mạn đã tự tay dâng hiến tất cả vũ khí cho đối thủ, chỉ vì khinh thường sự im lặng của một người đàn bà.
Huy lầm lũi bước ra khỏi cửa. Ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Anh không còn nhà, không còn tiền, và cô bồ nhí chắc chắn cũng sẽ biến mất ngay khi biết tin anh trắng tay. 5 năm ngoại tình, đổi lại là một cú “trắng mắt” nhớ đời.

